Hà Tiểu Gia cau mày suy nghĩ.
Anh đã cầm những xấp phiếu ăn này nhìn qua sáu cái ngã tư đèn xanh đèn đỏ, lâu đến mức Nguyễn Ngọc Trác không nhịn được mà phải cúi người xuống xem có phải anh đã ngủ gật rồi hay không.
"Có chuyện gì sao?" Hà Tiểu Gia hỏi cậu.
"Không có gì." Nguyễn Ngọc Trác ngồi thẳng lại.
Đèn đỏ chuyển sang xanh, cậu nhấn ga, khóe miệng nở một nụ cười.
Hà Tiểu Gia lại cúi đầu xuống, tiếp tục đối mặt với bài toán nan giải của thế kỷ này, không phải là đồ Tây siêu đắt thì cũng là mấy bữa xế ăn không no bụng, trường Liên Minh sao không thể phát mấy cái phiếu giảm giá nào bình dân hơn một chút sao! Anh bấu chặt mép tờ phiếu, với thực lực kinh tế hiện tại của mình, dù chọn cái nào thì đó cũng là một đòn giáng nặng nề vào ví tiền của anh.
Cuối cùng, Nguyễn Ngọc Trác hào phóng đề nghị đi đến một nhà hàng Trung Hoa bình dân nhưng ngon miệng.
Thật ra, ngay khi vừa bước lên xe, Hà Tiểu Gia đã có chút hối hận.
Anh và chàng trai này hoàn toàn chưa thân thiết đến mức có thể cùng đi ăn cơm, chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại đồng ý. Trước đây vì Luke, hai người đã gặp nhau vài lần, đây cũng không phải lần đầu Nguyễn Ngọc Trác ngỏ ý mời Hà Tiểu Gia ăn cơm. Nhưng đôi bên cũng chỉ khách sáo qua lại, Nguyễn Ngọc Trác nói "bữa khác", Hà Tiểu Gia bảo "lần sau", rồi sau đó bặt vô âm tín.
Cảnh sắc hiện đại ngoài cửa sổ dần chuyển sang khu phố cổ náo nhiệt. Hà Tiểu Gia tựa lưng vào ghế, chỉ có thể đúc kết lý do là ở bên cạnh Nguyễn Ngọc Trác khiến người ta thấy rất thoải mái.
Nguyễn Ngọc Trác là một người trẻ rất tâm lý, không bao giờ hỏi quá nhiều, nhưng lại quan tâm đến người khác ở những chi tiết nhỏ nhặt, luôn giải thích thấu đáo lý do tại sao mình lại làm như vậy. Cậu sẽ kể cho Hà Tiểu Gia nghe món nào ở quán này tươi ngon, còn giải thích kỹ lý do vừa rồi phải ra ngoài nghe điện thoại là vì có khách đánh nhau ở cửa hàng và cậu phải liên hệ người đến giải quyết.
Tuy tuổi đời còn trẻ nhưng Nguyễn Ngọc Trác hành xử rất có chừng mực. Ngay cả một người mới gặp vài lần như Hà Tiểu Gia cũng được cậu quan tâm chu đáo.
Nguyễn Ngọc Trác cầm thìa múc canh, hỏi: "Không hợp khẩu vị anh sao?"
Có một nhân viên phục vụ chạy lại, Nguyễn Ngọc Trác nghiêng người nói chuyện với cô ấy. Lúc nãy khi gọi món cậu đã dặn không cho hành, nhưng nhà bếp làm sai nên cậu nhờ họ đổi lại phần khác. Nhân viên phục vụ chạy đi, rồi cậu giữ nguyên nụ cười đó quay sang Hà Tiểu Gia, tiếp tục câu chuyện dang dở: "Thấy anh ăn không nhiều lắm."
Hà Tiểu Gia lắc đầu. Bàn tay với những móng tay được cắt tỉa gọn gàng của Nguyễn Ngọc Trác đưa tới trước mặt anh, anh nói tất nhiên là không phải rồi.
Chỉ là chuyện vừa thông báo với Chử Khiếu Thần về việc ly hôn, anh không cách nào ngừng nghĩ về nó được.
Nguyễn Ngọc Trác lại vẫy tay gọi phục vụ, gọi cho anh một đĩa bánh bao chấm sữa đặc.
"Trước đây em từng thấy anh ngồi trên ghế dài ăn món này." Nguyễn Ngọc Trác giải thích: "Lần anh dắt Doris và Luke đi chơi ấy."
Hà Tiểu Gia nghĩ, chắc hẳn đó là lúc Chử Khiếu Thần không có nhà, nên anh mới hấp mấy cái bánh bao đông lạnh ăn đại cho xong bữa. Thế nhưng bánh bao chấm sữa thực sự rất thơm và ngọt, anh rất thích, anh cố gắng để vị ngọt ấy lấp đầy những suy nghĩ lung tung trong đầu.
"Không có Doris, ngày nào Luke cũng rất nhớ nó." Nguyễn Ngọc Trác nói thêm.
Hà Tiểu Gia cảm thấy vô cùng có lỗi với chú chó lớn hiền lành đó: "Tôi... hiện giờ tôi không còn sống ở Thiên Diệu Hoa Phủ nữa, không thể dẫn nó đi chơi cùng Luke được nữa rồi."
Thiên Diệu Hoa Phủ là nơi ở của hai loại người, một là những đại gia vung tiền như rác, hai là tình nhân của họ. Nguyễn Ngọc Trác rõ ràng thuộc loại thứ nhất, còn Hà Tiểu Gia thì không phải loại một cũng chẳng phải loại hai, việc chuyển đi cũng là chuyện sớm muộn.
Thấy anh không muốn nói nhiều, Nguyễn Ngọc Trác cũng không hỏi tại sao anh chuyển đi, thay vào đó cậu cho Hà Tiểu Gia xem tạo hình mới cực xấu của Luke vào mùa hè. Từ một chú chó Border Collie oai phong biến thành một con Schnauzer khổng lồ, khiến Hà Tiểu Gia không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Thấy Hà Tiểu Gia đã cười, cậu mới tựa lại ghế, nhấp một ngụm trà.
Sau đó hai người tán gẫu bâng quơ, Nguyễn Ngọc Trác thuận miệng nhắc đến việc khu phía Bắc sắp giải tỏa, cậu đã bàn được vài mặt bằng, dự định sau này sẽ mở quán bar.
"Quán của em rất thân thiện với cộng đồng LGBT, lại cực kỳ an toàn. Nếu đàn anh thấy buồn chán thì có thể đến chơi." Nguyễn Ngọc Trác nói.
Hà Tiểu Gia quan sát cách ăn mặc chỉnh tề của Nguyễn Ngọc Trác, bên trong áo khoác là chiếc áo phông cotton với logo nhỏ nhắn kín đáo, ngay cả giày cũng vậy. Chử Khiếu Thần cũng có một đôi cùng dòng thương hiệu, nên anh nhận ra những món đồ hiệu này rất nhanh.
Cậu nói chuyện rất nhẹ nhàng nhưng lại đeo một bên khuyên tai hình ngôi sao bốn cánh lấp lánh, mọi chi tiết đều thể hiện sự chú trọng vào chất lượng cùng cách phối đồ tinh tế.
Hóa ra, Nguyễn Ngọc Trác là người đồng tính.
Lại còn là một chàng trai cực kỳ chất lượng, nhìn là thấy ngay. Nguyễn Ngọc Trác cũng nhìn ra anh là người cùng tần số.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!