Hàn Mặc Xuyên vừa vào chưa đầy hai phút thì Petchai đã bị đánh gục, cái tên Caesar vọt lên vị trí thứ ba trên màn hình lớn. Trận đấu bước vào giờ nghỉ giữa hiệp, võ đài tổ chức các tiết mục biểu diễn cho khán giả xem.
Caeser vừa trải qua một trận ác chiến nhưng dường như không hề biết mệt mỏi. Hắn chỉ tay về một điểm nào đó trên lầu, cầm micro lên: "Erik, lên đây."
Erik, tức Hàn Mặc Xuyên, thanh tra cao cấp của cục thanh tra, quán quân võ thuật tổng hợp, người suốt 9 năm liền từ thời trung học luôn chễm chệ ở ngôi đầu bảng "đại ca học đường", đánh đấm giỏi nhất Hải Thành.
Hàn Mặc Xuyên cũng khoái chí: "Bại trận dưới tay tôi, định chơi trội đến bao giờ nữa đây. Hôm nay anh em sẽ cho cậu thấy thế nào là Tật Phong Quyền!"
Ba phút mười bốn giây sau, Erik ôm cái mũi đang chảy máu, tiếc nuối rời sân.
Trương Ân Nặc mỉa mai: "Chẳng thấy Tật Phong Quyền đâu, chỉ thấy 'tật phong đầu hàng' thôi."
"Tên khốn đó lại bị ai chọc giận rồi!" Hàn Mặc Xuyên tự tìm đường lui cho mình: "Em xem cậu ấy có thật sự muốn đấu với tôi không? Đến cái cằm cũng chẳng thèm bảo vệ, tôi mà đánh thật thì cậu ấy đỡ nổi chắc?"
"Đừng có bao biện."
Hàn Mặc Xuyên bực bội quăng găng tay xuống đất, hành động này làm động đến vết thương ở ngực khiến anh ta nhăn nhó một hồi lâu. Sau khi nhận thua, Chử Khiếu Thần còn bồi thêm mấy đấm vào người anh ta. Hai hôm trước anh ta đi bắt người bị đánh lén, giờ lãnh thêm mấy cú này suýt chút nữa thì nôn ra máu.
"Cậu ấy lại quên uống thuốc à?" Hàn Mặc Xuyên ngửa đầu, nhét bông cầm máu vào mũi: "Đau chết mất."
"Ai uống? Em thấy anh mới là người cần uống đấy, sao anh không đi trị cái não của mình đi." Trương Ân Nặc đảo mắt: "Sao anh cứ phải nói năng linh tinh như thế?"
"Tật Phong Quyền! Cậu ấy có ghen tị cũng vô dụng, có giỏi thì tự đặt cái tên nào ngầu thế này đi!" Vì mũi bị nghẹt nên giọng anh ta nghe cứ ù ù.
"Cái đồ ngốc này, em đang nói chuyện bữa ăn lần trước cơ!"
Hàn Mặc Xuyên xua tay liên tục: "Không ăn được, tối nay tôi có hẹn rồi."
Trương Ân Nặc cạn lời. Cô tức giận hít một hơi thật sâu, mắng lớn: "Chính là lần anh nói anh ấy với Thẩm Chiêu vẫn còn hy vọng, để Hà Tiểu Gia nghe thấy ấy!"
Hàn Mặc Xuyên cau mày lục lọi trí nhớ hồi lâu mới nhớ ra đoạn ký ức đó, anh ta lộ vẻ không thể tin nổi.
"Mẹ kiếp, chuyện đó qua mấy tháng rồi! Chẳng phải tôi đã xin lỗi cậu ấy rồi sao, cứ nhai đi nhai lại mãi thế."
Anh ta vừa ngửa mặt lên là máu lại chảy mạnh hơn, vừa chửi bới vừa đi tìm hộp y tế. Trương Ân Nặc cũng thấy bực, khoanh tay nhìn xuống võ đài. Hàn Mặc Xuyên cái gì cũng tốt, mỗi tội không biết nhìn sắc mặt người khác. Chử Khiếu Thần sao không đánh chết anh ta luôn đi, một đứa câm đánh một đứa ngốc, chết hết cho rảnh nợ!
Tên ngốc tự xử lý vết thương xong, Hàn Mặc Xuyên hớp một ngụm nước đá để giảm đau, nhai đá rôm rốp, lúc nói chuyện hơi lạnh phà ra ngoài.
"Lời đó là tôi nói à? Chẳng phải chính miệng Chử Khiếu Thần nói sao?"
Anh ta thuật lại y nguyên lời Chử Khiếu Thần nói trên bàn ăn hôm đó, rằng Hà Tiểu Gia rất ngốc, đôi khi còn rất ồn ào, chẳng làm được việc gì nên hồn, nói chuyện với anh thì anh cũng chẳng hiểu. Hàn Mặc Xuyên chỉ thuận miệng nói theo vài câu thôi.
"Chẳng phải vì Thẩm Chiêu sắp về sao. Công ty các em định xây khu phim trường, người thiết kế chẳng phải là Thẩm Chiêu sao? Cậu ấy vừa quay lưng đã đi giúp người ta bàn bạc mặt bằng, tìm nhà đầu tư, định xây studio cho người ta, nửa năm nay cậu ấy tìm bao nhiêu người rồi? Hơn nữa, Chử Khiếu Thần đã sớm muốn ly hôn với Hà Tiểu Gia, chẳng lẽ em không biết?"
"Em nói gì đi chứ, tôi nói có đúng sự thật không?"
Anh ta càng nói giọng càng lớn. Hàn Mặc Xuyên vốn là người chính trực, anh ta thật sự không coi trọng Hà Tiểu Gia. Và hơn thế nữa, anh ta hận bản thân mình nhìn lầm người!
Hồi đó vì Hà Tiểu Gia dũng cảm cứu cậu học sinh lớp bên cạnh rồi bị đánh, Hàn Mặc Xuyên đã rất khâm phục anh. Gia đình anh ta mấy đời làm công chức, luôn cho rằng việc thấy chuyện bất bình chẳng tha là điều đáng biểu dương. Cứ thế, nhóm nhỏ của họ dần chấp nhận sự hiện diện của anh.
Ai mà ngờ được, anh lại có thể làm ra chuyện tày trời như thế!
"Lúc đó mấy đứa mình ngày nào cũng 'anh Tiểu Gia, anh Tiểu Gia', có thiếu phần ăn phần dùng của anh ta bao giờ không? Ba anh ta bệnh không đăng ký được số khám, chẳng phải tôi đã tìm trưởng khoa bệnh viện trung ương sắp xếp phẫu thuật cho nhà anh ta sao? Trước đây anh ta học không theo kịp, chẳng phải em tìm giáo viên bổ túc cho anh ta sao?" Hàn Mặc Xuyên xòe tay đếm từng việc: "Em có nhớ không, lúc đó chúng ta hay đi ăn ngoài, sau này Hà Tiểu Gia không đủ tiền ăn, Chử Khiếu Thần liền đi ăn căn tin với anh ta, cậu ấy ăn theo anh ta, chúng mình cũng phải ăn theo."
Hàn Mặc Xuyên càng nói càng hăng, anh ta đã muốn trút hết những chuyện cũ này từ lâu: "Em bảo anh ta tự mình nói đi, chúng ta đối xử với anh ta không tốt sao? Chử Khiếu Thần đối xử với anh ta không tốt sao? Chuyện cậu ấy vì đóng học phí cho Hà Tiểu Gia mà đem bán đồ cổ trong nhà, em quên rồi à?"
Học phí trường Liên Minh mỗi năm riêng tiền học đã 50 vạn, cộng thêm ăn ở, đi lại, hoạt động câu lạc bộ, ít nhất cũng phải 70 vạn. Đối với một gia đình như Hà Tiểu Gia, đó là con số trên trời.
Nhà họ Chử gia thế hiển hách, ban đầu không là gì, nhưng năm họ học lớp 11, Chử Thanh qua đời. Lúc đó Chử Khiếu Thần mới 15 tuổi, tài sản của người vị thành niên do người giám hộ quản lý, quyền lực tài chính nhà họ Chử ngay lập tức rơi vào tay Hoàng Văn Khải. Chử Khiếu Thần đã bắt đầu đấu đá với ba mình, Hoàng Văn Khải khóa thẻ của hắn. Mẹ mất, Viễn Xướng bị điều tra, chú sư tử nhỏ chưa trưởng thành đã phải trải qua những ngày tháng vô cùng gian khó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!