Chương 11: (Vô Đề)

Thế là Hà Tiểu Gia quay lại trường Liên Minh một chuyến.

Chuyện này cũng đã đè nặng trong lòng anh bấy lâu nay. Năm họ tốt nghiệp đã xảy ra rất nhiều việc, thời gian đó trạng thái tinh thần của Hà Tiểu Gia cực kỳ tệ, chuyện bằng tốt nghiệp hoàn toàn không có trong tâm trí anh. Sau đó, anh cứ thế lờ mờ mà kết hôn với Chử Khiếu Thần, sống tạm bợ qua ngày, thoáng một cái đã gác lại hơn ba năm.

Đến tận bây giờ, khi thật sự cần dùng đến, Hà Tiểu Gia mới phát hiện ra cuộc đời mình đúng là sai một ly đi một dặm. Trong xã hội này, không có tấm bằng tốt nghiệp đó thì bước đi rất khó khăn.

Tùng Tiếu còn an ủi Hà Tiểu Gia, nói rằng những hồ sơ giáo dục này rất quan trọng, trường Liên Minh lại nổi tiếng như vậy, chắc chắn vẫn còn lưu giữ thôi, không cần lo lắng. Thế nhưng, khi anh tìm thấy giáo viên phụ trách quản lý, vừa nghe Hà Tiểu Gia là học sinh từ khối trung học trực thuộc thăng cấp lên, đối phương liền lộ vẻ khó xử: "Chúng tôi không có quyền hạn tìm kiếm hồ sơ của học sinh trung học Tinh Cảng."

Hà Tiểu Gia "ồ" một tiếng. Anh đã sớm dự đoán được điều này, cũng biết chuyện này chẳng thể trách ai.

Tình hình ở khối trung học nơi anh từng theo học rất phức tạp.

Khối đại học của trường Liên Minh có hệ đào tạo ba năm, lịch sử lâu đời, lừng danh thế giới. Sinh viên tốt nghiệp hằng năm đều là tinh anh trong số những tinh anh, sau khi ra trường có thể nhận được bất kỳ lời mời làm việc nào mình muốn.

Và trường Liên Minh cũng có khối trung học cơ sở và trung học phổ thông trực thuộc

- Trường Quốc tế Tinh Cảng.

Quy mô của Tinh Cảng rất nhỏ, mỗi khóa chỉ có hai lớp. Lớp A dành cho con em của những cựu sinh viên danh tiếng, không giàu thì cũng quý. Lớp B là những học sinh ưu tú được tuyển thẳng, chuyên dùng để làm thương hiệu cho chất lượng giảng dạy của trường.

Và Hà Tiểu Gia dĩ nhiên không có bộ não để tranh tài với những học sinh đỉnh cao đó, anh là người đi cửa sau của Chử Khiếu Thần nên được vào lớp A. Khóa Tinh Cảng năm đó cũng là nơi ngọa hổ tàng long, có hậu duệ danh gia vọng tộc Trương Ân Nặc, thế gia ngành cảnh sát Hàn Mặc Xuyên, con trai vua tàu thủy Hoắc Tư Hàng và Chử Khiếu Thần của Viễn Xướng.

Hồ sơ của những người này chắc chắn không nằm ở đây.

Hà Tiểu Gia không biết phải làm sao. Anh lo sợ hồ sơ của mình đã bị người ta dọn dẹp vứt bỏ, trong lòng chỉ còn biết ôm lấy một tia hy vọng mong manh.

Hồi còn đi học, luôn là anh giúp các cậu ấm cô chiêu thu bài tập. Hà Tiểu Gia có thói quen luôn để bài của mình và Chử Khiếu Thần ở cạnh nhau. Anh thầm hy vọng người thu bài khi nhìn thấy cái tên Chử Khiếu Thần sẽ có chút kiêng dè, nghĩ rằng anh cũng là một nhân vật tầm cỡ nào đó, mà không tùy tiện vứt anh vào thùng rác.

Khi ra khỏi phòng quản lý, Tùng Tiếu vội vàng hỏi anh thế nào. Hà Tiểu Gia gượng cười: "Sau này họ sẽ liên lạc với anh."

Cô lộ vẻ an tâm, vỗ vỗ ngực: "Em đã bảo mà!"

Rồi thở phào nhẹ nhõm.

Tùng Tiếu chưa từng đến trường Liên Minh. Hôm nay là ngày hội mở cửa của học kỳ mới, trên thảm cỏ lớn là các câu lạc bộ đang tuyển thành viên mới, trong các đại sảnh đều có các viện đang diễn thuyết. Hà Tiểu Gia đưa Tùng Tiếu đi dạo quanh, đi một hồi, Tùng Tiếu thắc mắc: "Vậy lúc đó làm sao anh vào được Viễn Xướng thế?"

Viễn Xướng là một trong những tập đoàn nổi tiếng nhất Liên Minh Á Châu, hằng năm không phải là người quen giới thiệu thì cũng là xét tuyển học vị cực gắt, bất kỳ vị trí nào cũng khiến sinh viên các trường danh tiếng phải tranh nhau sứt đầu mẻ trán.

Hà Tiểu Gia nhíu mày, anh quên mất mình đã nhặt được tờ rơi quảng cáo ở đâu, rồi cứ thế ngơ ngơ ngác ngác nhận được điện thoại báo trúng tuyển.

Tùng Tiếu nghe xong, nhìn anh với ánh mắt đầy sùng bái: "Oa! Anh thật sự giỏi quá đi. Lúc đó em đã phải chiến đấu qua tận sáu vòng phỏng vấn, lại còn là diện tuyển bổ sung mới vào được đấy!"

Hà Tiểu Gia gõ gõ vào đầu mình. Hình như anh uống quá nhiều thuốc ngủ, những chuyện lúc đó chỉ còn lại những đường nét mờ nhạt.

Anh thật sự đã quên rồi.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Để thu hút thêm tân sinh viên gia nhập, các buổi triển lãm thuyền buồm và thi đấu Kendo đang diễn ra sôi nổi. Tùng Tiếu rất hứng thú với các câu lạc bộ thể thao, chẳng mấy chốc đã bị những chàng sinh viên nam tính đầy mồ hôi thu hút đi mất.

Tùng Tiếu hoạt bát cởi mở, nhanh chóng hòa nhập vào đám đông. Cô đúng chuẩn là một cô gái lớn lên trong sự thuận buồm xuôi gió, điều này khiến Hà Tiểu Gia vô cùng ngưỡng mộ.

Ký ức thời học sinh của Hà Tiểu Gia không hề tươi đẹp.

Anh đã học ở trường Liên Minh chín năm, trừ đi những năm tháng tuổi thơ ngây ngô, nó chiếm tới một phần ba cuộc đời anh.

Hằng năm trường Liên Minh đều mời cựu sinh viên về dự lễ kỷ niệm trường, nhưng Hà Tiểu Gia chưa bao giờ tham gia. Giống như một màn xã giao khách sáo giữa thế giới người lớn, trường Liên Minh chân thành mời gọi, Hà Tiểu Gia uyển chuyển từ chối.

Dù sao, anh không phải thiên tài cũng chẳng phải đại gia, không thuộc về bất kỳ loại kẻ mạnh nào mà ngôi trường này tôn thờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!