Trên đời này luôn tồn tại hiệu ứng cửa sổ vỡ, ví dụ như, lúc trước quán ăn có đặt một cái giường xếp đang phơi nắng thì vị khách nào đi ngang qua cũng phải ngồi thử một cái. Hà Tiểu Gia cuối cùng đã phải dùng bìa các tông viết hai chữ [cấm ngồi] thật to, mới không phải cứ cách vài phút lại chạy ra đuổi người.
Cái giường xếp tội nghiệp đó là anh mượn của nhân viên trong quán. Hà Tiểu Gia nói dối là hôm qua lỡ tay làm đổ nước ngọt nên đã tháo sạch ga giường, đệm lót ra để giặt.
Anh vừa nén đau vừa cọ rửa, thầm nghĩ hôm nào phải mua đền cho người ta cái mới, nếu không thì đúng là quá thất đức.
Sáng sớm nay, chuông báo thức vẫn đánh thức Hà Tiểu Gia như thường lệ. Vệt nước đọng dưới thân lạnh lẽo và ẩm ướt nhắc nhở anh rằng đêm qua không phải là mơ.
Chử Khiếu Thần thật sự đã tìm anh. Chử Khiếu Thần ép anh phải khởi kiện ly hôn. Hóa ra người anh yêu đúng là một tên khốn kiếp.
Hà Tiểu Gia kéo cái áo ba lỗ rách che kín mắt, mùi hương của Chử Khiếu Thần khiến anh thấy buồn nôn. Đợi sau khi gửi hết đống vải vóc đến tiệm giặt ủi, Hà Tiểu Gia lập tức giao những giấy tờ đó cho luật sư Trần.
Ngay ngày hôm sau, anh nhận được thông báo đã nộp đơn khởi kiện ly hôn từ cục dân chính. Việc này khiến Hà Tiểu Gia làm việc không tập trung, thỉnh thoảng lại nhấn vào ứng dụng để xem thanh tiến độ giải quyết vụ án.
May mà dạo này đang là ngày trong tuần, quán ăn không đông khách lắm.
Vừa đến giờ cơm tối, ngoài cửa có hai nam một nữ bước vào. Cô gái đi đầu tiên hét lớn "Tiểu Gia, Tiểu Gia" rồi không ngừng vẫy tay với anh. Nhìn thấy Tùng Tiếu vẫn hoạt bát như xưa, Hà Tiểu Gia cũng không tự chủ được mà nở nụ cười rạng rỡ.
Tùng Tiếu vừa ngồi xuống quán đã nhìn thực đơn ch** n**c miếng: "Oa, anh chuyển nghề mà chẳng bảo bọn này tiếng nào, cái tầm này thì sáng mai em chẳng muốn đi làm nữa rồi!"
Mạnh Lương ngồi bên cạnh trêu cô: "Bánh ngọt trà chiều mỗi ngày em có ăn thiếu miếng nào đâu."
Hà Tiểu Gia vừa chào hỏi họ, vừa kéo một cái ghế để Vương Vĩnh Minh đặt túi máy tính.
Nói về việc Hà Tiểu Gia cảm thấy có lỗi với ai nhất, thì đầu tiên là Hồ Bảo Cầm và Hà Quảng Hữu, sau đó chính là ba người trẻ tuổi cùng nhóm trong công ty này.
Hà Tiểu Gia rời đi vội vàng, đến cả đơn xin thôi việc cũng chưa nộp. Dù sao cũng đã rời bỏ Chử Khiếu Thần rồi, mấy chuyện vặt vãnh này muốn ra sao thì ra, anh cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản. Ai ngờ vừa mở máy lên đã thấy Mạnh Lương nhắn tin liên tục, hỏi anh có chuyện gì không, có cần giúp gì thì cứ bảo anh ta một tiếng.
Hỏi ra mới biết, Viễn Xướng thế mà không đuổi việc anh, còn treo cho anh diện nghỉ việc riêng.
Sau khi kết hôn với Chử Khiếu Thần, Hà Tiểu Gia vào nhóm thiết kế này chủ yếu phụ trách thiết kế quảng cáo cho một số mảng ăn uống dưới trướng Viễn Xướng. Mạnh Lương là trưởng nhóm, ngày nào cũng bị ép đến sứt đầu mẻ trán để kiếm tiền bỉm sữa cho hai đứa nhỏ, nhưng anh ta là người rất tốt, bình thường đối xử với Hà Tiểu Gia đều mắt nhắm mắt mở, đơn xin làm việc tại nhà cũng đều phê duyệt hết. Vương Vĩnh Minh là điển hình của dân kỹ thuật.
Tùng Tiếu khả năng diễn đạt tốt lại khéo léo, việc giao tiếp với cấp trên đều do cô ấy đảm nhận.
Hà Tiểu Gia không học chuyên ngành thiết kế, chỉ là vào giúp một tay. Anh bình thường không nhận tiền thưởng hay hoa hồng, nên quan hệ trong nhóm rất tốt.
Lần này cũng là Hà Tiểu Gia chủ động liên lạc hẹn họ đi ăn, dù sao thì cũng nghỉ việc khá lâu, nhân lực từ bốn người bỗng sụt xuống còn ba, Hà Tiểu Gia cũng thấy áy náy.
Vương Vĩnh Minh nói: "Nhưng mà hai tháng nay anh không đi làm đúng là lỗ to. Lãnh đạo giao cho bọn này quảng cáo chiêu thương cho mấy dự án nhà hàng ở Bắc Thành, đúng kiểu việc nhẹ lương cao, tiếc là không có anh."
Hà Tiểu Gia cười nói đều như nhau cả thôi, sau khi nướng xong đống đồ họ gọi thì gọi A Thanh ra tiếp quản quầy nướng.
Những xiên nướng nóng hổi xèo xèo mỡ được bưng lên bàn, Tùng Tiếu hét lớn: "Đây là sự khiêu khích đối với cuộc sống lành mạnh của em!" nhằm bày tỏ sự tán thưởng đối với tay nghề của Hà Tiểu Gia.
Mấy người họ ngấu nghiến một hồi, đợi đến khi uống ngụm nước trái cây cho mát giọng, mới bắt đầu tám chuyện.
Đợi Vương Vĩnh Minh kể xong câu chuyện xem mắt gần đây, Tùng Tiếu lại nhắc đến chuyện hai hôm trước, tổng giám đốc Chử bay đi Kinh Lam, nhưng đến sát giờ cất cánh lại đột ngột xuống máy bay.
Tùng Tiếu là bạn cùng phòng đại học với Tiểu Tôn ở phòng thư ký, lúc nào cũng nắm được tin gầm giường loại một. Nghe nói tối hôm đó máy bay sắp đóng cửa khoang, giám đốc Chử quăng đống tài liệu lại cho nhóm dự án đang nhìn nhau ngơ ngác, hắn không nói lời nào, cầm điện thoại rồi bỏ đi thẳng.
Nhóm dự án đã thức trắng đêm để học thuộc lòng mười mấy trang bản thảo phát biểu của giám đốc Chử, chống đỡ suốt một ngày thì ông chủ mới lững thững đến muộn.
"Họ đi Kinh Lam là để gặp một vị cựu bộ trưởng đấy, phải nhờ ông Lâm của Tập đoàn Kinh Vọng bắc cầu mãi mới mời được vị đó ra mặt, ai dè giám đốc Chử nói đi là đi luôn. Phòng thư ký nhắn tin cho ngài ấy cả đêm, ngài ấy một chữ cũng không buồn trả lời."
Tùng Tiếu ngày nào cũng ăn trưa cùng nhóm thư ký nên nghe ngóng được không ít tin tức. Nghe đâu tối hôm đó, có một chuyến bay từ New York về Hải Thành với thời gian hạ cánh trùng khớp hoàn toàn với thời điểm biến mất bất thường của giám đốc Chử. Nữ minh tinh nổi tiếng Trương Ân Nặc chính là người có mặt trên chuyến bay đó. Thế là cũng có người ngầm đồn đoán liệu Trương Ân Nặc có phải là bạn gái tin đồn của Chử Khiếu Thần hay không.
Trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, ông trời tác hợp, ai mà chẳng thích xem.
Tùng Tiếu vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu, bảo rằng ông chủ chắc chắn phải thích cô ấy lắm nên mới bỏ cả cuộc họp quan trọng như thế để chạy đi hẹn hò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!