Chương 42: Tớ sẽ mãi mãi ở bên cạnh cậu

Tác giả: Chu Chi

======

Trên sân khấu.

Vương Thế Hi hít sâu, từ từ thở ra, trên mặt có một loại áp xuống thất vọng, không kiêu ngạo không siểm nịnh đối Đoạn Tinh Dã nói: " Em có thể biết được nguyên nhân sao? Chủ yếu em đối bài hát này có kỳ vọng rất lớn, nó cũng ký thác cảm tình sâu nhất của em, em không cảm thấy hôm nay em phát huy kém hơn so với bất luận một tuyển thủ phía trước nào, càng không nghĩ tới em là toàn trường duy nhất một người bị ấn đèn đỏ. "

Làn đạn bị bộ lý do thoái thác này đả động, lập tức đại nhập vào lập trường của Vương Thế Hi, vì thế thanh âm chống lại Đoạn Tinh Dã càng mãnh liệt, ôm đoàn spam làm y lăn khỏi chương trình!

Lúc này, Thừa Độ Chu đứng dậy vớt lên áo khoác, nói với mọi người đang ngồi: " Tôi hiện tại đi đón em ấy, lát nữa mọi người cứ ăn trước, không cần chờ chúng tôi. "

" Cậu đi trước đi. " Giang Lị nói, " Có gì thì tôi lại điện thoại liên hệ cậu. "

Thừa Độ Chu hướng cửa đi đến.

Cơ hồ muốn phát sinh sự cố phát sóng trực tiếp.

Đạo diễn cùng nhà làm phim cầm bộ đàm thay phiên online.

Đoạn Tinh Dã ngại ồn, trực tiếp lấy tai nghe xuống.

Y đơn độc đem tờ giấy ca từ kéo xuống tới, cầm ở trong tay nhìn, không nhanh không chậm mà phẩm vị, nói: " Vương Thế Hi...... Thế gian quý hiếm, tên rất tốt. "

Hiện trường dần dần an tĩnh lại, nghe Đoạn Tinh Dã nói chuyện.

" Cảm ơn. " Vương Thế Hi nói, " Tên hay sẽ ảnh hưởng em thông quan sao? "

Trong giọng nói kia rõ ràng có không phục cùng trào phúng, nhưng giờ phút này sẽ không có người trách cứ cậu ta vô lễ.

" Sẽ không. " Đoạn Tinh Dã mắt đều không nâng, đạm thanh nói, " Tôi nói một chút nguyên nhân cậu không được thông quan. "

" Đầu tiên, biên khúc cùng ca từ của bài hát này không hợp. "

Không hợp chính là không phối hợp, biên khúc là một phong cách, ca từ lại là một phong cách khác, đây là vấn đề thường thấy của người mới sáng tác.

Nhưng là đối với người nghe mà nói, rất ít có người để ý từ khúc hợp không hợp, chỉ quan tâm giai điệu có dễ nghe hay không, hoặc là ca từ có động lòng người hay không.

Làn đạn lại lần nữa bùng nổ bất mãn, cho rằng Đoạn Tinh Dã ở xoi mói.

Vương Thế Hi nắm lấy cơ hội nói: " Em thừa nhận em chưa đủ khả năng trên phương diện sáng tác, cho nên em mới có thể đi vào nơi này để học tập, nhưng nếu liền bởi vì điểm này...... "

Đoạn Tinh Dã căn bản không phản ứng cậu ta, chỉ lo chính mình nói: " Trước nói khúc (giai điệu), thực rõ ràng thiên hàn lâm, khúc nhạc dạo cùng ca khúc vinh quang công bố vào hai năm trước, đụng phải bốn cái âm tiết tuần hoàn, lúc sau hợp âm đi hướng cùng với tiết tấu giai điệu cũng có sự tương tự. "

Trong nháy mắt Vương Thế Hi toát mồ hôi lạnh.

Làn đạn cũng ở trong nháy mắt quay lại hướng gió, thanh âm công kích Đoạn Tinh Dã giảm mạnh, cơ hồ phải bị bao trùm rớt.

" Tôi mới vừa còn nói sao khúc nhạc dạo quen thuộc như vậy, giống như nghe qua ở nơi nào. "

" Thật to gan, từ ca từ sao chép đến khúc. "

" Phía trước không phân xanh đỏ đen trắng liền mắng người đâu? Đừng giả chết, xin lỗi! "

" Mấy người có thể vĩnh viễn tin tưởng tu dưỡng trong âm nhạc của Đoạn lão sư! "

" Nếu không phải Đoạn Tinh Dã, thật đúng là làm cậu ta lừa dối quá quan! "

" Chỉ là nói tương tự, lại không có chứng cứ, Đoạn Tinh Dã có thể đương trường ra âm quỹ đối lập sao? "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!