Tác giả: Chu Chi
======
Sau khi Đoạn Tinh Dã lên xe cũng không lập tức ngủ bù, mà nhìn cảnh phố lộ ra sắc trắng khi vào đông ngoài cửa sổ.
Y mới vừa dùng ngón tay quấn quanh hai vòng sợi tóc, thì chú ý tới nhẫn trên ngón áp út.
Đoạn Tinh Dã nhìn chăm chú, dùng ngón cái trên cùng một tay đặt trên nhẫn xoay chuyển.
Cái gọi là nhớ y, chính là muốn làm.
Tuy rằng tối hôm qua Thừa Độ Chu không có làm, nhưng đó là bị y giáp mặt chỉ ra không có cảm giác đúng mực, mất thể diện, ngượng ngùng tiếp tục, lúc sau vì vãn hồi tôn nghiêm thế nhưng còn lấy điều ước trong hiệp nghị cùng y giảo biện.
Kéo đen không phải bởi vì Thừa Độ Chu trái với điều ước, cũng không phải bởi vì Thừa Độ Chu ăn gan báo dám can đảm cúp điện thoại của y, mà là bởi vì......
Ngón tay chạm vào nhẫn tạm dừng, nghiêng đầu, tiếp tục quấn quanh sợi tóc.
Không vì cái gì, chính là xem hắn khó chịu.
Nhưng Đoạn Tinh Dã nghiêm cẩn suy ngẫm lại cách làm của mình một chút, cũng có vấn đề.
Cúp điện thoại liền nghĩ lầm Thừa Độ Chu đang trào phúng y tự mình đa tình, còn không nói hai lời đem người kéo đen, quá mức mẫn cảm.
Bất quá chỉ là một câu " Anh nhớ em ", Thừa Độ Chu cũng chưa làm gì, y liền vội vã phủi sạch quan hệ, rõ ràng chơi không nổi.
Chơi không nổi chính là để ý.
Làm Thừa Độ Chu nhìn ra y để ý loại sự tình này. Đừng khôi hài.
Đoạn Tinh Dã cười nhạt.
Thừa Độ Chu ở nơi này của y căn bản không có chỗ đứng, đến lúc đó ký đơn ly hôn xong, đại gia giang hồ không gặp.
Dù sao thời gian bọn họ có thể ở chung cũng chỉ còn có hai tháng, hai tháng có thể thay đổi cái gì?
Sau khi Đoạn Tinh Dã nghĩ kỹ, tâm tình rốt cuộc thoải mái, ưu nhã mà ngáp một cái, vòng tay, dựa vào cửa xe chuẩn bị ngủ một giấc.
Nhưng trong nháy mắt đầu đặt lên cửa sổ xe........ Quá cứng.
Đoạn Tinh Dã mở mắt ra, nắm lấy một cái gối đặt lên cửa sổ thủy tinh, rồi gối đầu lên.
Sau một lúc lâu........ Quá run........ Nếu đệm thịt Thừa Độ Chu kia dựa tại bên người thì tốt rồi........ Đoạn Tinh Dã nhíu mày.
Bất quá chính là khi đi tới đi lui thôn khê vào tuần trước, dựa vào Thừa Độ Chu ngủ hai lần, không đến mức thành thói quen.
Y đình chỉ suy nghĩ, không hề loạn tưởng.
***
Trước khi《 Xướng Tác Nhân 101》 phát sóng, để lại một khoảng thời gian cho các đạo sư diễn tập sân khấu cá nhân vào tuần sau.
Vì làm các đạo sư càng chuyên chú, studio chỉ mở đèn pha sân khấu, dưới đài một mảnh đen nhánh.
Đào Tử Dật mới vừa kết thúc tập luyện bài hát của mình, đi xuống sân khấu.
Chung quanh ít người, tiếng vỗ tay thưa thớt mà vang lên, Đào Tử Dật tựa hồ thực vừa lòng với phát huy của mình, hướng bọn họ gật đầu mỉm cười.
Đoạn Tinh Dã sắp lên sân khấu, trở tay giắt microphone ở sau thắt lưng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!