Tác giả: Chu Chi
======
Bởi vì có nước, mỡ bò ngay từ đầu sẽ bắn dầu, nhưng là sau khi ngao ra tóp mỡ, trong nồi liền ổn định, không hề bắn dầu ra nhiều như vậy nữa.
Đoạn Tinh Dã vớt tóp mỡ ra ngoài, rồi đổ một rổ hành vào trong nồi.
Khán giả sôi nổi tò mò y muốn làm cái gì.
" Hành mỡ? "
" Chiên? "
" Bánh rán nhân hẹ? "
Nhiều dầu như vậy, vừa nhìn liền biết không phải cơm nhà.
Đợi hành trở nên khô vàng, Đoạn Tinh Dã vớt hành ra, đem tỏi đổ vào nồi, sau đó lấy ra những hương liệu khác đổ toàn bộ vào trong, thanh âm rào rào vang lên, làm bốc lên một đoàn khói trắng.
Đoạn Tinh Dã dùng tay che lại miệng mũi, lui về phía sau hai bước, tránh khói.
Nhưng mà đúng lúc này, hương vị cay rát của ớt đã cấp tốc bay khắp sân ghi hình.
Ngô Ân Kỳ ngẩng đầu lên, đối với không khí ngửi ngửi: " Thứ gì, thơm quá đi. "
Tổ chế tác cũng ngửi thấy hương thơm, vội vàng quay cận cảnh từ trên xuống dưới cái nồi trước mặt Đoạn Tinh Dã.
Chỉ thấy bên trong đều là ớt cựa gà đỏ rực, trộn lẫn bột ớt xanh hồng, vỏ quế, lá cây, bát giác vân vân, chỉ liếc mắt nhìn đều đếm không hết hương liệu.
Lúc này mới có người xem phản ứng lại.
" Là nước cốt lẩu! "
" Đoạn lão sư của tôi lợi hại quá đi, vậy mà còn biết xào nước cốt lẩu? "
" Thật thông minh! Chỉ cần đem toàn bộ đồ ăn cắt xong nhúng một chút vào bên trong là được! "
Đào Tử Dật ngửi được hương vị k*ch th*ch, ống phổi chịu không nổi, ho lên, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Đoạn Tinh Dã.
Đoạn Tinh Dã nấu cái gì, sẽ không phải là trông cậy vào dùng vị cay át đi những hương vị khác đi?
Người xem trong phòng phát sóng trực tiếp của Đào Tử Dật cũng đang thảo luận.
" Hình như là nói đang xào nước cốt lẩu. "
" Đoạn Tinh Dã xào? "
" Lẩu xuyên du chân chính là chú trọng phối phương, lại không phải đem ớt cay toàn bộ ném vào là có thể kêu nước cốt, trừ phi nhà y mở tiệm lẩu, nếu không chắc chắn là không thể ăn. "
" Không biết xào rau quả thì bắt đầu làm bậy. "
Mới đầu vị cay rất nồng đậm, nhưng là dần dần, hương vị kia hỗn hợp dầu bò tinh khiết và hương liệu, trở nên dễ chịu hơn, hương vị phát ra từ nhiều loại hương liệu càng ngày càng đa dạng, trộn lẫn ở bên nhau, trở nên lại cay lại rát lại nóng lại thơm, bay khắp làng trên xóm dưới, k*ch th*ch đến người ch** n**c bọt.
Giang Lị cùng Ngô Ân Kỳ chịu mùi hương dụ dỗ, bỏ xuống việc trên tay mình, chạy đến chỗ Đoạn Tình Dã quan sát.
" Được nha, Đoạn lão sư, quá thơm rồi. " Ngô Ân Kỳ nuốt nước miếng.
Chỉ thấy trong nồi đã nổi lên một tầng dầu màu đỏ vàng, nước cốt rắn chắc đều trầm xuống dưới, giống hệt nồi lẩu mà cô đã ăn khi đến Xuyên Du du lịch trước đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!