Chương 31: Anh cười, sắc trời liền ấm

Tác giả: Chu Chi

======

Tổ chương trình đem địa điểm nấu cơm dã ngoại đặt ở nơi này, là bởi vì có dòng suối nhỏ cách đây không xa, nước trong veo thấy đáy, các chỉ tiêu về vệ sinh sau khi đo lường kiểm tra đều đạt tiêu chuẩn.

Những người khác đã rửa xong đồ ăn, múc xong nước, đã bắt đầu chế biến.

Đoạn Tinh Dã trở về khá trễ, lúc y mang theo rổ rửa rau qua, bên bờ suối chỉ có mình y.

Lão Từ khiêng camera theo sau.

Rời đi nơi nấu cơm dã ngoại, bốn phía lập tức trở nên u tĩnh.

Bầu trời đầy mây, thanh sắc của rừng cây, mưa bụi, rêu phong đan chéo vào nhau, suối nước lấp lánh xanh biếc, nhẹ nhàng mà từ trước mắt chảy qua, phát ra tiếng vang róc rách.

Đoạn Tinh Dã cẩn thận bước lên một khối đá xanh ướt át, ngồi xổm xuống.

Y vươn tay về phía dòng nước, đầu ngón tay mới vừa chạm vào mặt nước, lại nhanh như tia chớp rụt về.

Làn đạn nhìn mà cười đến sung sướng lăn lộn: Miêu miêu súc trảo~~

Thời tiết còn chưa có dấu hiệu ấm lại, nước suối lạnh đến tận xương.

Tại dã ngoại củi lửa hữu hạn, nấu nước ấm đều là xa xỉ, lúc trước khi các khách quý khác tới bên dòng suối rửa rau đều bị đông lạnh đến tê tê hít khí lạnh, người xem nhìn đến dáng vẻ của bọn họ như thế, đều cười kêu đau lòng, hiệu quả chương trình vô cùng xuất sắc.

Nhưng Đoạn Tinh Dã sợ lạnh, lại cùng thể chất không quan hệ, thuần túy là được trong nhà nuông chiều, từ nhỏ không chịu nóng, không chịu lạnh, mười ngón tay đụng vào việc gì, nuôi đến khả năng chịu đựng với đau đớn của y rất kém cỏi.

Bởi vậy đối với y mà nói, trước mắt không phải là nước, mà là lưỡi dao rậm rạp, ở chỗ này rửa rau, tương đương với đem tay vói vào lưỡi dao rồi xoay tròn trong đó.

Trong lúc Đoạn Tinh Dã rối rắm nhìn nước suối, phía sau y truyền đến tiếng bước chân.

Đoạn Tinh Dã quay đầu lại.

Thừa Độ Chu đã cởi áo khoác, cuốn tay áo sơ mi lên, hướng y ra hiệu, ý bảo là dịch sang bên cạnh đi.

Đoạn Tinh Dã không khách khí với hắn, ngồi xổm hướng bên cạnh dịch hai bước, chừa chỗ cho hắn.

Thừa Độ Chu lấy hành trong túi ra rửa sạch trước, nước suối bao phủ qua mu bàn tay khớp xương rõ ràng của hắn.

Đoạn Tinh Dã chỉ là nhìn cũng đã rùng mình, lại thấy trên người hắn chỉ mặc một kiện áo sơmi mỏng manh, hỏi: " Có lạnh không? "

Thừa Độ Chu vớt hành lên, vẻ mặt đạm mạc ngày thường ẩn ẩn lộ ra nhiệt tình: " Không lạnh. "

Đoạn Tinh Dã nhớ lại dáng vẻ héo hon như chó đất vừa nãy của hắn, không biết người này làm sao lại tốt rồi, nhưng có cameras ở, y không có phương tiện hỏi thăm, chỉ xem như uất ức của Thừa Độ Chu là không đáng giá tiền, chỉ giống như đùa giỡn.

Đoạn Tinh Dã không có chuyện gì làm, từ bên cạnh cầm lên một nhánh cây nhỏ, chọc bùn dính lên giày thể thao của mình. Y một đường từ trong thôn đi trở về, dính không ít bùn.

Việc rửa rau đều giao cho Thừa Độ Chu, y hỏi: " Vừa rồi cũng là anh rửa sao? "

Thừa Độ Chu cùng Giang Lị một tổ, lấy phong độ thân sĩ của hắn, sẽ không làm Giang Lị tới làm việc mệt như vậy.

" Không phải. " Thừa Độ Chu cầm hành đã rửa sạch lên, vẫy vẫy nước, nói, " Là lão Tiêu, giành rửa sạch đồ ăn. "

Nghĩ đến dáng vẻ Tiêu Gia Huy đi theo làm tùy tùng cho Giang Lị hôm nay, Đoạn Tinh Dã đánh giá khách quan: " Lão Tiêu rất biết đau lão bà. "

Thừa Độ Chu mới vừa thả hành xuống, dừng lại, thẳng eo, cánh tay đặt trên đầu gối, mắt đen lạnh lùng nhìn Đoạn Tinh Dã, trong thanh âm lộ ra không vui: " Vậy em cảm thấy hiện tại anh đang làm gì? "

" A a a! Hắn chua! "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!