Tác giả: Chu Chi
======
Thời gian cho đến khi nhiệm vụ bí mật kết thúc chỉ còn có 3 giờ, mà lát nữa Đoạn Tinh Dã còn phải nấu cơm dã ngoại, y cùng Thừa Độ Chu không cùng một tổ, vô pháp tương tác, thời gian để cho y hoàn thành nhiệm vụ không nhiều lắm.
Đoạn Tinh Dã tính toán hoàn thành nhiệm vụ trước khi bắt đầu nấu cơm dã ngoại, bởi vậy y dùng gương mặt tươi cười đón chào, hỏi han ân cần, săn sóc tỉ mỉ. Trước làm Thừa Độ Chu thả lỏng phòng tuyến tâm lý, đánh vỡ ấn tượng cường thế của bản thân ở trong lòng hắn, lại làm nũng một lần, bán cái manh, thời cơ hòa khí phân đúng chỗ, sẽ có biện pháp làm Thừa Độ Chu nói ra câu " Hôm nay em thật đáng yêu " này.
Đoạn Tinh Dã biết còn có hơn vạn người xem đang nhìn, nhưng vì phòng số 1, chỉ có thế tạm thời vứt bỏ thần tượng tay nải, thậm chí y chỉ từng bóp vai giúp ông ngoại, đều có thể hu tôn hàng quý mà làm Thừa Độ Chu hưởng thụ một lần phục vụ.
Cứ như vậy, Đoạn Tinh Dã cho Thừa Độ Chu từ tâm đến thân quan tâm, tự nhận là đã làm được không thể bắt bẻ, kết quả lại đổi về một câu của đối phương " Không cần giống như bây giờ tra tấn anh ".
" ??? "
Trong phút chốc, bốn phía lâm vào an tĩnh.
Thừa Độ Chu ngẩng đầu nhìn Đoạn Tinh Dã.
Đoạn Tinh Dã cũng nhìn hắn.
Trầm mặc.
Bên ngoài lều trại, lão Từ cùng trợ thủ nhìn máy theo dõi cười không ngừng lại được, hấp dẫn càng ngày càng nhiều nhân viên công tác tới vây xem.
Mà người xem đứng ở góc nhìn của thượng đế càng là vô hạn sung sướng.
" Chỉ với một đoạn này đủ cho tôi cười đến chết đi sống lại, hai người bọn họ giống như không ở cùng một kênh. "
" Thừa tổng giống như một bé cẩu lưu lạc có tâm đề phòng rất mạnh, đột nhiên có nhà, không biết theo ai ha ha ha...... "
" Thừa Độ Chu anh sẽ hối hận! Qua không bao lâu anh sẽ biết, phúc lợi từ lão bà chỉ có một lần này! "
Trong lều trại.
" Rốt cuộc anh nghĩ em là người thế nào? " Đoạn Tinh Dã rốt cuộc mở miệng, khẽ nhướng mày nói, " Mà cảm thấy em dịu dàng chăm sóc anh là tra tấn. "
" ...... Dịu dàng? "
Thừa Độ Chu thực kinh ngạc, khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ hiện ra một chút bực mình khi bị trêu đùa, thanh âm đều thấp hai độ.
" Em có bất mãn điều gì liền nói thẳng...... Ít nhất làm anh chết thống khoái. "
" ...... "
Làn đạn: A ha ha ha ha ha......
Đoạn Tinh Dã từ trên cao nhìn xuống Thừa Độ Chu, ánh sáng trong mắt dần dần biến mất, bởi vậy khóe miệng hơi giơ lên cười cười có vẻ mười phần trào phúng.
Giờ khắc này, y đột nhiên cảm thấy thắng hay không thắng đều không sao cả, phòng ở gì đó cũng đều không quan trọng, y từ tối hôm qua nhẫn đến bây giờ, đã bị Thừa Độ Chu k*ch th*ch tới điểm giới hạn rồi, nếu giờ phút này không cho y đem tức giận phát ra, thì dù cho đêm nay thành công vào ở phòng số 1, cũng sẽ nghẹn khuất đến khó ngủ.
Lại nói lấy độ ăn ý của y cùng Thừa Độ Chu, vĩnh viễn cũng không có khả năng thắng.
Bãi lạn đi.
Ngả bài đi.
Đoạn Tinh Dã vô tình rút tay về từ vai Thừa Độ Chu, xoay người kéo ra ghế dựa ngồi xuống, vòng tay lại, vắt chéo chân, lạnh lùng nói: " Anh cho rằng em thích châm trà đưa nước, niết vai đấm lưng cho anh, Thừa Độ Chu, em không cần mặt mũi sao. "
Nghe vậy, Thừa Độ Chu đột nhiên phát hiện một tia khác thường. Giờ phút này Đoạn Tinh Dã không giống như là lạnh nhạt lười tiếp tục giả bộ khi quỷ kế bị vạch trần, mà mang theo một chút phẫn uất cùng ủy khuất khó phát hiện, cảm giác kia giống như bản thân vừa cô phụ y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!