Chương 22: Không cần trở về

Tác giả: Chu Chi

======

Đường Ninh được như ý nguyện bước vào tầng lầu mình muốn, cậu ta nhìn quanh bốn phía, mừng thầm trong lòng, sự tình còn thuận lợi hơn cậu ta nghĩ.

Cậu ta đều đã chuẩn bị tốt tâm lý bị Thừa Độ Chu khuyên lui, kết quả hắn không nhiều lời đã cậu ta vào.

Đường Ninh chỉnh sửa lại mái tóc bị nước mưa làm ướt nhẹp, rồi mới gõ cửa.

Cửa mở, thân hình cao lớn của Thừa Độ Chu chắn trước cửa, khuôn mặt anh tuấn không chút cảm xúc, đôi mắt đen nhánh chỉ cần liếc mắt nhìn người khác một cái thôi, cũng đã đủ để làm người trong lòng sợ hãi.

Cảm xúc bành trướng của Đường Ninh chỉ trong một thoáng liền co lại, nhỏ giọng nói: " Sư huynh...... Xin lỗi anh vì đã trễ mà còn quấy rầy ạ. "

" Ai cho cậu địa chỉ. " Thừa Độ Chu đi thẳng vào vấn đề, tiếng nói trầm thấp, liền ba phần lễ phép khi đối mặt với người ngoài ngày thường đều thu trở về, dư lại tất cả đều là khoảng cách.

Đường Ninh bỗng nhiên bất an, không rõ ý tứ của Thừa Độ Chu.

Đều đã cho phép cậu ta vào nhà, vì sao còn dữ như vậy, một dáng vẻ không thích cậu ta?

Nhưng Thừa Độ Chu lại đáng sợ, cũng không bằng sự hung tàn của Đoạn Tinh Dã.

Đường Ninh lấy lại sự tin tưởng.

" Thực xin lỗi, em không thể nói. " Trong giọng nói để lộ ra sự quật cường, cậu ta lấy ra kỹ thuật diễn phim cổ trang 3.8 điểm, nói, " Em thật sự có việc tìm anh, nếu không phải cùng đường, cũng sẽ không...... "

" Răng rắc. "

Cửa phòng ngủ sâu bên trong lối đi nhỏ mở ra.

Đường Ninh trong lòng lộp bộp, đã quên mất lễ phép, ánh mắt trực tiếp lướt qua Thừa Độ Chu ở bên cạnh nhìn thẳng vào trong.

Có người?

Ai?

Buổi chiều chính mắt cậu ta nhìn Đoạn Tinh Dã lên xe.

Thừa Độ Chu ở nhà trộm tình!

Nhưng ngay sau đó, Đường Ninh lại trợn to hai mắt nhìn.

Thừa Độ Chu theo tiếng động quay đầu lại.

Thì thấy Đoạn Tinh Dã đã ra khỏi phòng, dựa nghiêng vào tường cạnh cửa phòng ngủ chính, y đã thay đổi quần áo, một thân áo tắm dài tơ tằm rộng rãi màu xanh lục, màu sắc đều áp không được cả người băng thanh ngọc khiết, ngược lại càng làm nổi bật làn da trắng nõn tỏa sáng. Ánh đèn vàng cam chiếu vào đôi mắt hơi kiều, lộ ra cảm giác lười biếng giống mèo.

Tầm mắt Thừa Độ Chu theo khuôn mặt minh diễm kia kéo dài đến cổ, cổ áo áo tắm dài giao nhau rộng mở, tùy ý mà nghiêng lệch, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, xuống chút nữa là eo nhỏ bị dây lưng buộc chặt, sau đó là đôi cẳng chân thon dài thẳng tắp, đốt mắt cá chân như được tinh điêu tế trác —— dép lê mang ở đầu ngón chân, nâng lên gót chân, nhẹ nhàng ở mắt cá chân va chạm.

—— " Ực. "

Thanh âm Thừa Độ Chu nuốt nước miếng, lớn đến mức Đường Ninh đều hồ nghi mà liếc mắt nhìn hẳn, " ...... "

Đoạn Tinh Dã lại không cho Thừa Độ Chu một ánh mắt nào, nghiêng đầu nhìn Đường Ninh: " Cậu có việc gì? "

Não Đường Ninh đã nóng đến tóc ướt đều phải bốc hơi nước, phảng phất CPU bị • hỏa • thiêu.

Thấy Đoạn Tinh Dã, cậu ta liền chột dạ, lại thật sự không thể nghĩ ra lý do nào tốt hơn, chỉ có thể đối việc trời tối mà còn tới tìm Thừa Độ Chu này tránh nặng tìm nhẹ, căng da đầu nói: " Đoạn lão sư buổi tối vui vẻ, tôi muốn tham gia Xướng Tác Nhân 101. "

" À. " Đoạn Tinh Dã nói, " Tôi hỏi là cậu tìm hắn có việc gì? "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!