Chương 20: Nhắc nhở

Tác giả: Chu Chi

======

Sáng sớm chủ nhật.

" Tất —— "

Phòng phát sóng trực tiếp của《 Một Đường Làm Bạn 》đúng giờ mở ra.

" Hôm nay tôi thức dậy còn sớm hơn gà nữa! "

" Người mới đến đây! Lữ Dạ Thư Hoài quá tuyệt. "

" Chủ bá đâu rồi? Người đâu người đâu người đâu? "

Thừa Độ Chu mở ra cameras điện thoại, ra hiệu im lặng với các người xem.

Người xem đột nhiên bị oanh tạc không kịp phòng ngừa:

" A! Mới sáng sớm đã bị nhan giá trị bạo kích! "

" Quần áo hôm nay Thừa tổng mặc thật đẹp! "

" Thanh âm nhỏ như vậy, Đoạn lão sư còn chưa dậy sao? "

Thừa Độ Chu đem camera từ mặt trước đổi thành mặt sau.

Liền thấy cửa phòng đóng chặt, ánh sáng tối tăm, đệm giường thuần trắng chiếm hơn phân nửa không gian, trong chăn phồng lên một cục tròn tròn, chỉ lộ ra một cái ót, ngọn tóc được nhiễm màu trắng, màn ảnh phảng phất như không cho nhìn, mà lướt nhanh qua, quay đến mặt đất đầy hỗn độn với rương, hộp giấy còn có quần áo.

Tiếng sóng biển rì rào truyền đến từ phương xa.

Thừa Độ Chu kéo ống quần, ngồi xổm xuống, chuẩn bị dọn dẹp hành lý.

Sáng nay lúc rời giường hắn nhìn đến tin nhắn ở trong nhóm công việc, nói vì lý do thời tiết, thời gian quay về vốn đặt ra vào sáng mai, lại sửa vì chạng vạng, sau khi kết thúc quay chụp liền lập tức đi sân bay.

Theo camera hạ xuống, người xem có thể nhìn đến rương hành lý trước mặt đã bị mở ra.

" Đây nhất định là rương hành lý của Thừa tổng, đồ vật thực sự rất ít luôn. "

" Không hổ là mỹ nhân ngu ngốc đích thân chuẩn bị, đáng thương cho hai ngày này của Thừa tổng haha. "

" Thừa tổng: Có em là phúc khí của anh. "

Thừa Độ Chu còn cầm điện thoại, nhìn đến làn đạn, nhỏ giọng nói: " Hành lý em ấy chuẩn bị cũng rất tốt, về sau đại gia không cần lại nói em ấy ngu ngốc. "

Thừa Độ Chu ngữ điệu nhàn nhạt, nhưng không có không vui.

Khán giả nghe được trong lòng liền ngọt ngào, cho rằng đây rõ ràng là hành vi bênh vực người mình.

Thừa Độ Chu lại tùy tay nhặt lên áo sơmi màu xanh cobalt đã mặc trong tiệc tối ngày hôm qua từ trong rương hành lý, nói: " Vì sao hai ngày nay đại gia vẫn luôn nói tôi mặc quần áo đẹp? Đều là Đoạn lão sư của các người phối hợp. Hành trình tới hải đảo lần này, em ấy giúp tôi mang quần áo vô luận màu sắc vẫn là khuynh hướng cảm xúc đều dán sát hoàn cảnh nơi này, độ ấm cũng thích hợp, còn có trang sức phối hợp...... " Ngón tay lướt một vòng kim cài áo trên áo sơmi, để tập trung sự chú ý của người xem, " Giống là một bộ với nhau không? Tôi đều đã quên có thứ này, em ấy còn có thể lấy ra tới cho tôi. "

Khán giả kinh ngạc.

Nếu Thừa Độ Chu không chỉ ra, bọn họ cũng không biết, mặt ngoài Đoạn Tinh Dã xử sự bừa bãi kỳ thật tâm tư lại rất tinh tế.

Mới đầu Thừa Độ Chu cũng không biết, thẳng đến ngày hôm qua đi vào doanh địa mở ra rương hành lý.

" Cho mọi người xem một thứ. " Thừa Độ Chu lật tìm phía dưới rương, lấy ra một lọ nước hoa, vẫn luôn nhỏ giọng mà nói, bên trong tiếng nói còn nhiều thêm ý cười yếu ớt, " Em ấy mang cho tôi. "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!