Chương 19: Lão công giúp em

Tác giả: Chu Chi

======

Chiếc đồng hồ hạn lượng toàn cầu chỉ tồn tại trong lời đồn, lúc này lại xuất hiện trước mắt mọi người, dẫn đến sự ồn ào nhỏ trên trường quay.

" Thừa tổng mua tặng anh sao? " Hai mắt Ngô Ân Kỳ tỏa sáng, " Phim thần tượng cũng không dám diễn như vậy đâu! "

Giang Lị lại lần nữa tát một cái vào tay Tiêu Gia Huy, oán hận: " Anh xem người ta kìa! "

Đào Tử Dật vừa mới nói tổng giá trị của chiếc đồng hồ là một ngàn hai trăm vạn, số tiền này không làm khó được Tiêu Gia Huy, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không bỏ ra số tiền này để mua một chiếc đồng hồ hạn lượng toàn cầu cho cô, bởi vì vô dụng, nhưng mà cũng là vì vô dụng, mới mang đến xúc động cùng lãng mạn, ai mà không có chút ham hư vinh đâu?

Theo thống kê, chỉ trong nháy mắt này, số hoa [ Lữ Dạ Thư Hoài ] đạt được đã tăng lên gần mười vạn, trở thành tổ đứng đầu.

" Khúc Đoạn lão sư gọi lão công tôi có thể nghe đi nghe lại một trăm lần! "

" Không phải nói người mua là người nước ngoài sao? "

" Cậu mở wechat của tôi ra xem đi, wechat của tôi cũng định vị là đang ở nước ngoài hahaha. "

" Chắc là hàng lậu loại A đi? "

" Có vài người ghen tị với người khác thì cũng cần phải có đầu óc, toàn thế giới chỉ có duy nhất một chiếc, lại là bán đấu giá tại câu lạc bộ của các phú hào, ai dám làm hàng lậu? Muốn bị người điều tra ra mười tám đời tổ tông sao. "

" Fans nhà ai đó sụp phòng, hahahahahaha, có người còn không mua được đồng hồ, đã tự mình cảm động đến rối tinh rối mù, nói gì mà tâm ý trân quý nhất, còn người thực sự mua được thì ngồi bên cạnh lẳng lặng nhìn gã biểu diễn. "

" Ra tay chậm trên hội đấu giá, còn không phải là luyến tiếc mua, Hoàng Lương, xem ra Tử Dật đối với anh cũng không phải là độc nhất vô nhị sao ~ "

" Đoạn lão sư có được sự sủng ái độc nhất vô nhị của Thừa tổng, tôi khóc rồi. "

" Truyền xuống đi! Mỗi ngày của Lữ Dạ Thư Hoài đều là ngày kỷ niệm, cảm giác nghi thức vẫn luôn online! "

Đào Tử Dật xanh mặt, ở trước mặt khoản hạn lượng toàn cầu, một câu đều nói không được.

Nếu không phải gã cứ khăng khăng nhắc tới ngày kỷ niệm, Đoạn Tinh Dã cũng không có cơ hội tú ân ái trước mặt gã.

Gã một bên vác đá nện chân mình, một bên lại cảm thấy không công bằng.

Đồ vật gã không có, Đoạn Tinh Dã luôn dễ dàng có được.

Thừa Độ Chu lớn lên đẹp trai, biết kiếm tiền liền thôi đi, còn bỏ được dùng nhiều tiền dỗ Đoạn Tinh Dã vui vẻ, không giống lão công của gã chỉ là cái hoa hoa công tử, cả ngày cũng chỉ biết hư tình giả ý.

Đúng là người so người, tức chết người!

Đoạn Tinh Dã cũng không muốn khoe khoang, nếu không phải Thừa Độ Chu bỏ chiếc đồng hồ này vào rương hành lý, y đời này đều sẽ không đeo, liền tính về sau biết nó là lễ vật ngày kỷ niệm, ma xui quỷ khiến mà đeo lên, cũng thấy xấu hổ không muốn cho Thừa Độ Chu biết, cho nên trước đó mới không có thoải mái hào phóng mà triển lãm ra, vẫn luôn giấu dưới ống tay áo.

Nhưng Đào Tử Dật cứ tìm tra.

Đoạn Tinh Dã vốn dĩ không phải người hiền lành, vì vả mặt mà chuyện gì cũng có thể tạm thời buông xuống, thấy thế liền loát tay áo đem đồng hồ lộ ra ngoài.

Muốn so cảm giác nghi thức cùng nhà tôi. Câm miệng đi.

Lúc này Thừa Độ Chu ở một bên đưa nước dừa qua.

Đoạn Tinh Dã như không có việc gì mà nhận lấy, lại nương theo động tác đem ống tay áo loát xuống.

Giang Lị nhìn dáng vẻ quẫn bách của Đào Tử Dật cùng Hoàng Lương, trong lòng cũng cảm thấy buồn cười, nhưng không quên làm dịu bầu không khí: " Đoạn lão sư nói rất đúng, ngày kỷ niệm cũng là ngày bình thường, mà không phải là ngày riêng biệt nào, chúng ta không cần lẫn lộn đầu đuôi, nếu trong lòng có yêu cùng cảm ơn, tùy thời tùy chỗ đều có thể biểu đạt ra tới, làm đối phương cảm nhận rõ ràng. " Cuối cùng, ý vị thâm trường mà nhìn Tiêu Gia Huy, hơi hơi cắn răng, " Anh nói có phải hay không a?

Lão công. "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!