Chương 18: Cảm giác nghi thức

Tác giả: Chu Chi

======

Người xem trực tiếp hóa thành gà gáy.

" Thật ngọt!!! Lữ Dạ Thư Hoài, nhập cổ không lỗ!!! "

" Đã tiệt gif động đồ, weibo tự tải. "

" Thừa tổng giống như bị chứng nghiện tin tức tố, chỉ cần tới gần Đoạn lão sư liền không nhịn được. "

" Tuy rằng không đúng, nhưng tôi cũng hút mèo nhà tôi như vậy, lúc ấy liền cảm thấy thật thích, thích đến chết. "

Trên môi băng băng lương lương, thực ướŧ áŧ, Đoạn Tinh Dã theo bản năng nhấp nhấp, nhanh chóng thoáng nhìn điện thoại phát sóng trực tiếp.

Mặc dù cách xa, nhưng vẫn có thể nhìn đến làn đạn đang spam với tốc độ kinh người.

Chính Đoạn Tinh Dã cũng không rõ là thẹn thùng vẫn là mất mặt, túm chặt Thừa Độ Chu, qua cửa nhỏ hẹp hòi chen vào buồng trong, " Anh vào đây! "

Cửa kéo " Phanh " khép lại.

Làn đạn: Đừng đi a! Có cái gì không thể nói trước mặt mọi người trong nhà!

Đoạn Tinh Dã đóng cửa lại, kéo rương hành lý của Thừa Độ Chu, mở ra.

Đối với nụ hôn thình lình xảy ra, Đoạn Tinh Dã rất không thói quen, Thừa Độ Chu chưa từng hôn y ở trước mặt người ngoài.

Nhưng y cũng không rối rắm, hai người cầm chứng buôn bán, vô luận ở trước màn ảnh làm ra hành động thân mật gì đều không cần đại kinh tiểu quái.

Y mở ra rương hành lý, tự mình lấy quần áo cho Thừa Độ Chu: " Anh không biết có rất nhiều người đang xem anh sao? "

Thừa Độ Chu đè lại khăn lông chậm rãi chà lau tóc, nhấc mắt nhìn khuôn mặt khó nén bực bội của Đoạn Tinh Dã, đáy lòng xúc động, chỉ cảm thấy vị chua bay đầy nhà xe.

" Biết. " Giọng hắn mang cảm giác sung sướиɠ mềm mại, hỏi, " Em rất để ý? "

" Em đương nhiên để ý! " Đoạn Tinh Dã mạnh mẽ rút ra một kiện áo sơmi màu cobalt từ đáy hòm, đưa qua, " Tất cả người trong phòng phát sóng trực tiếp đều đang cười...... Cười...... Sách, sau lưng anh đều như vậy còn không biết xấu hổ mà không mặc quần áo sao? Đám người đó đều không đứng đắn, em không cần mặt mũi? "

" ...... "

Một mảnh nhiệt tình của Thừa Độ Chu chợt bị nước lạnh tưới diệt, thu liễm tất cả ý cười, đôi mắt đen nhánh lại lần nữa biến thành dáng vẻ không hiện cảm xúc.

Hắn nhìn Đoạn Tinh Dã, lại liếc mắt nhìn áo sơmi, không có duỗi tay tiếp, ngược lại đi đến mép giường ngồi xuống, gục xuống đầu xoa tóc, khăn lông che lại nửa khuôn mặt.

Sau một lúc lâu, lúng ta lúng túng nói:

" Em căn bản không thèm để ý...... "

" ? " Đoạn Tinh Dã không hiểu Thừa Độ Chu vì sao đột nhiên suy sút, đi qua đi, đem áo sơmi ném bên cạnh, cao quý lãnh diễm, " Mặc xong rồi trở ra. "

Đoạn Tinh Dã đang muốn ra cửa, nhưng lại nghĩ, đi ra ngoài còn phải một mình đối mặt với đám người đang làm ầm ĩ trong phòng phát sóng trực tiếp.

Y dứt khoát cũng ngồi xuống ở mép giường, chờ Thừa Độ Chu.

Trong không gian phòng ngủ nhỏ hẹp của nhà xe, trong lúc nhất thời chỉ còn lại có tiếng chà lau tóc tất tốt.

Đoạn Tinh Dã nâng ngón tay lên xem, hơi buồn rầu mà nói thầm: " Thừa Độ Chu, móng tay em đâu có dài lắm đâu ...... "

Thừa Độ Chu nhìn tay Đoạn Tinh Dã.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!