Chương 113: PN - Tiểu cẩu biết làm nũng là tốt số nhất (2)

Tác giả: Chu Chi

======

Ở trong sân chơi ném bóng một hồi, Thừa Độ Chu rốt cuộc vui sướng, không ngừng vẫy đuôi, thời điểm vào phòng bước chân đều nhẹ nhàng, há mồm lè lưỡi, chạy chậm nơi nơi tìm nước uống.

Tưởng Tư Kỳ không cung cấp bất kỳ một công cụ chăn nuôi nào, Đoạn Tinh Dã liền lấy một chiếc bồn gốm sứ từ phòng bếp, chứa đầy nước đặt xuống mặt đất.

Đoạn Tinh Dã đi đến phòng khách, Thừa Độ Chu lập tức không uống nước, nhắm mắt theo đuôi y.

Đoạn Tinh Dã đành phải dừng lại chờ: " Mày uống đi, tao không đi nữa. "

Lang khuyển như là nghe hiểu được tiếng người, lại quay trở lại vội l**m nước.

Đoạn Tinh Dã có thể vô chướng ngại giao lưu cùng chú chó lớn này, cảm thán nó có linh khí, đồng thời, càng thêm có hảo cảm với nó.Đoạn Tinh Dã trở lại phòng khách, ngồi xuống sô pha.

Lang khuyển vòng quanh bên chân y, có vẻ có chút không biết theo ai.

Đoạn Tinh Dã cầm lấy đồ chơi bằng lông trên sô pha, thuận tay vứt cho hắn.

Sau khi Thừa Độ Chu thức tỉnh thiên phú, nhìn đến cái gì bay trên không trung đều phải bắt lấy, nhảy lấy đà, miệng sói ngậm lấy món đồ chơi, lắc lắc, cúi thấp đầu, giống như một vũ công.

Đoạn Tinh Dã nhìn nó tự chơi, hơi hơi mỉm cười, ngược lại tiếp tục xem TV, chỉ là không được bao lâu, y cảm thấy có gì đó không ngừng chống chân mình.

Hóa ra là lang khuyển ngậm món đồ chơi dỗi dỗi trên đùi y.

" Cho tao chơi hả? "

Đoạn Tinh Dã cảm thấy mới mẻ, duỗi tay lấy món đồ chơi.

Lang khuyển lại lắc đầu, kéo đồ chơi lại.

Đoạn Tinh Dã tức khắc hiểu rõ: " Muốn tao chơi với mày đúng không? "

Lang khuyển lại đưa đồ chơi lên, chỉ là lúc này, khi Đoạn Tinh Dã duỗi tay muốn lấy, hắn lại quay đầu đi, một bộ muốn cho lại không cho, lạt mềm buộc chặt.

Đoạn Tinh Dã buồn cười, không nói gì nắm lấy món đồ chơi, cùng nó chơi kéo co.

Một người một " chó " chơi đùa một lát, Đoạn Tinh Dã ngán, vỗ vỗ đầu chó: " Tự mình chơi đi. "

Nếu như là những chú chó khác thì lúc này sẽ tìm một chỗ nằm sấp xuống nghỉ ngơi, nhưng Thừa Độ Chu chỉ muốn dán dán với Đoạn Tinh Dã, hai chỉ chân trước đặt lên sô pha.

" Làm gì! " Đoạn Tinh Dã giây biến nghiêm túc, ngăn cản nói, " Không được lên sô pha. "

Từ sau khi Đoạn Tinh Dã nuôi Bà Mối, cũng không còn bài xích việc trong nhà nuôi chó mèo nữa, nhưng là vật nuôi cũng phải tuân theo quy củ, không được phép lên sô pha, y ngại chó sẽ làm dơ và phá hư sô pha.

Một chú lang khuyển cao soái nháy mắt thay đổi biểu tình, đôi mắt hẹp dài lập lòe ngân ngấn nước, ngậm món đồ chơi kêu " Anh anh anh anh anh ", mông lắc trái lắc phải, đuôi cũng vẫy không ngừng.

Đoạn Tinh Dã thần sắc vi diệu, thanh âm vẫn lạnh nhạt, nhưng rõ ràng không dữ như vừa rồi: " Vô dụng. "

Lang khuyển không từ bỏ, vừa lắc mông vừa dịch qua, nâng lên một móng vuốt lấy lòng đặt lên tay Đoạn Tinh Dã.

" ...... "

Ai có thể từ chối được tiểu cẩu biết làm nũng chứ?

Đoạn Tinh Dã " Chậc " một tiếng, vỗ vỗ chỗ sô pha bên cạnh.

Lang khuyển hai chân sau dẫm đất, thoắt cái đã nhảy lên trên sô pha, ở bên cạnh Đoạn Tinh Dã, nằm sấp xuống, đầu to dịu ngoan gác trên đùi Đoạn Tinh Dã.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!