Chương 112: PN - Tiểu cẩu biết làm nũng là tốt số nhất (1)

Tác giả: Chu Chi

======

Sang năm, Đoạn Tinh Dã nghỉ phép bảy ngày, ôm mèo bay trở về Xuyên Du.

Thừa Độ Chu còn có việc ở đoàn phim, một ngày sau mới đi tìm y.

Thừa Độ Chu vừa đến nơi, Thượng Hải bên kia đã truyền đến tin tức, mời phu phu hai người đi đảo Bali tham gia hôn lễ của thiên kim nhà đầu tư, thời gian là hai ngày một đêm.

Thừa Độ Chu đứng trước cửa sổ, trao đổi đơn giản một chút rồi cắt đứt điện thoại, xoay người hỏi Đoạn Tinh Dã: " Em có đi không? "

Đoạn Tinh Dã ngồi dựa vào đầu giường xem sách, nói: " Em đã nói với chị Dư rồi, không đi. " Nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu, " Nếu anh không thể từ chối, có thể đi một mình. "

Nhà đầu tư kia cùng Thừa Độ Chu ích lợi liên hệ tương đối sâu.

Đoạn Tinh Dã tự nhận là thiện giải nhân ý, nhưng sắc mặt Thừa Độ Chu hơi trầm xuống, hắn cất di động, hỏi: " Trước khi trả lời với chị Dư sao không cùng anh thương lượng một chút? "

Đoạn Tinh Dã dừng lật sách, giọng lạnh đi: " Thương lượng hay không thương lượng thì kết quả đều giống nhau, không đi. "

Thừa Độ Chu nhận thấy được Đoạn Tinh Dã không vui, l**m l**m môi dưới, hòa hoãn ngữ khí: " Bởi vì liên quan đến hành trình của hai người chúng ta, anh nghĩ là thương lượng một chút vẫn tốt hơn, hoặc là em có thể trưng cầu ý kiến của anh một chút rồi lại đưa ra quyết định. "

Đoạn Tinh Dã xốc mắt nhìn hắn: " Như vậy xin hỏi ý kiến của anh là gì? "

Thừa Độ Chu nói: " Hy vọng em đi cùng anh. "

Đoạn Tinh Dã khẽ chớp lông mi, nói đến nói đi cũng là Thừa Độ Chu không hài lòng với quyết định của y. " Đây là kỳ nghỉ của em, em muốn nghỉ ngơi, còn muốn bồi ông ngoại, lại nói ngày mai Tưởng Tư Kỳ sẽ dẫn chó đến gởi nuôi hai ngày, đi không được. "

Thừa Độ Chu khẽ nhíu mày, thanh âm trầm xuống vài phần: " Dù sao trong kế hoạch kỳ nghỉ của em chính là không có anh. "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã nghẹn họng, " Bang " khép lại sách vở, thẳng eo, tháo xuống mắt kính.

" Thừa Độ Chu, anh muốn cãi nhau cũng tìm lý do chính đáng chút đi, đừng làm ra vẻ như thế, anh không mệt nhưng em ngại mệt. "

" Đúng vậy, anh làm ra vẻ. " Thừa Độ Chu cúi đầu, kéo xuống áo khoác khóa kéo, khuôn mặt lạnh lùng, nói, " Anh vẫn luôn đều làm ra vẻ như vậy, không cần để ý đến anh, em vất vả lắm mới được nghỉ ngơi, anh không muốn làm em mệt, ngày mai anh liền đi, nhìn không thấy anh, em cũng vui vẻ. "

" Thừa Độ Chu, anh...... " Đầu Đoạn Tinh Dã có chút ong ong, nghiến răng, nói, " Đi rất tốt, không tiễn, sau đó anh cũng đừng trở về, trực tiếp hồi Thượng Hải đi. "

Nói xong, ném thư lên trên mặt tủ đầu giường ở bên cạnh, kéo cao chăn chui vào trong, đưa lưng về phía Thừa Độ Chu, tỏ vẻ cuộc nói chuyện dừng ở đây.

Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn trên giường, biểu tình trên mặt rõ ràng hóa thành mất mát.

Đoạn Tinh Dã để ý chính là kết quả, mà Thừa Độ Chu toàn bộ hành trình để ý chính là thái độ.

Hai người cùng nhau được mời tham gia hôn lễ, Đoạn Tinh Dã lại chưa từng nhắc đến chuyện này với hắn.

Kỳ nghỉ để bọn họ ở chung chẳng được bao nhiêu ngày, tách ra hai ngày, kỳ nghỉ đã qua đi một nửa, càng không còn lại bao nhiêu thời gian, nhưng là Đoạn Tinh Dã suy xét đến bản thân, ông ngoại, chó nhà Tưởng Tư Kỳ, lại chỉ bỏ qua mình hắn.

Đoạn Tinh Dã căn bản không thèm để ý đến hắn.

Mà Đoạn Tinh Dã lại không nghĩ nhiều như vậy.

Tham gia hôn lễ của hào môn còn phải diễn, y rất phiền với những trường hợp như vậy, bởi vậy khi chị Dư hỏi y có muốn đi không, y đơn giản rõ ràng mà từ chối, chỉ là không chờ y nói với Thừa Độ Chu, Thừa Độ Chu đã nói với y trước, còn làm khó y.

Đoạn Tinh Dã bọc chăn, mím chặt môi.

Ba ngày không đánh leo lên nóc nhà lật ngói, thật là quá chiều chuộng tên chó ngốc này rồi.Sau khi Thừa Độ Chu tắm rửa xong, tâm tình vẫn không vui, nhưng thái độ đã hòa hoãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!