Tác giả: Chu Chi
======
Vào năm hai đại học, trong một lần đi dạo phố, Đoạn Tinh Dã bị tinh tham phát hiện.
Vị tinh tham kia phi thường nhiệt tình: " Chào cậu, tôi là quản lý của công ty giải trí Thịnh Hành, đây là danh thiếp của tôi. "
Hắn vốn dĩ muốn đào Đoạn Tinh Dã đi làm idol thần nhan, nhưng Đoạn Tinh Dã vừa mở miệng, hắn đã bị giọng nói độc đáo kia hấp dẫn, vội truy vấn: " Xin hỏi cậu biết ca hát không? "
Đoạn Tinh Dã gật đầu.
Tinh tham nói: " Cậu có thể bớt thời gian tới công ty chúng tôi thử giọng không? "
Đoạn Tinh Dã trả danh thiếp lại, xua tay: " Xin lỗi, tôi không có hứng thú. "
Lưu tinh tham vẻ mặt mất mát đứng ở đầu đường.
Sau khi về nhà Đoạn Tinh Dã nhắc đến việc này với Thừa Độ Chu.
" Không phải em thích âm nhạc sao? " Thừa Độ Chu hỏi. " Vì sao không thử xem? "
Tuy hai người chưa từng nói đến điều này, nhưng Thừa Độ Chu biết, Đoạn Tinh Dã từ bỏ thi nghệ thuật là vì muốn bồi hắn học xong khoa chính quy.
Đoạn Tinh Dã nghĩ nghĩ, nói: " Thích âm nhạc lại không nhất định phải làm ca sĩ, âm nhạc là một môn nghệ thuật, một loại thể nghiệm cuộc sống, em học tài chính không ảnh hưởng đến em viết ra những ca khúc dễ nghe, cũng không ảnh hưởng em ca hát. "
Thừa Độ Chu ngồi xổm ở trước mặt Đoạn Tinh Dã, nắm tay y hôn hôn: " Anh chỉ hy vọng em có thể làm điều mình thích, sẽ không vì anh, khiến em chịu thua thiệt. "
" Vì anh? Anh mơ à, hiện tại khá tốt, hơn nữa anh cũng biết đó. " Đoạn Tinh Dã nói, " Em không thích giới giải trí, quá loạn. "
" Ừ, cũng phải. "
***
Nhưng mà ở một thế giới khác, một thời không khác.
18 tuổi Thừa Độ Chu từ bỏ học kiến trúc, tham gia thi nghệ thuật, muốn trở thành diễn viên điện ảnh nổi tiếng.
21 tuổi Đoạn Tinh Dã mở ra TV, ở trên màn hình thấy được Thừa Độ Chu.
Nam nhân trổ mã đến tuấn lãng thành thục, là tài năng mới xuất hiện trong giới điện ảnh.
Khi đó y cùng Thừa Độ Chu đã bốn năm không gặp nhau, Đoạn Tinh Dã kiêu ngạo đến mức không muốn gọi điện thoại liên hệ, nhưng y cuối cùng vẫn là đi tham gia chương trình âm nhạc tuyển tú, từng bước một, tới gần nơi có Thừa Độ Chu.
***
—— " Vô luận ở thế giới nào, thời không nào, anh đều sẽ sửa soạn cho bản thân thật tốt, lại thong dong mà đi về phía em. "
——" Thân ái, em cũng thế. "
***
[ Vấn đề: Người lợi hại nhất mà ngươi từng gặp qua trong hiện thực là cái dạng gì? ]
[ Người dùng ẩn danh: ]
Vấn đề này tôi có quyền lên tiếng! Đề danh đạo sư của tôi, y là người lợi hại nhất mà tôi đã thấy, không gì sánh nổi!
Nói rõ trước nhé, đây không phải là tiểu thuyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!