Tác giả: Chu Chi
======
Thừa Độ Chu giải thích với Thừa Hiền, nói muốn ở lại Xuyên Du tiếp tục hoàn thành việc học.
Tuy Thừa Hiền rất muốn mang theo Thừa Độ Chu bên người, nhưng cũng không cưỡng cầu hắn, ông biết Thừa Độ Chu đã độc lập từ nhỏ, hơn nữa Hám gia cũng đối tốt với Thừa Độ Chu, thực sự đang dụng tâm bồi dưỡng hắn, cho nên để Thừa Độ Chu ở lại, ông cũng yên tâm, chính là sau này thường xuyên gửi trái cây và hải sản đến Xuyên Du hơn nữa thôi.
Vào hôm Thừa Độ Chu trở về đó, Hám Đại Sơn rất vui, một là vì ông ra Đoạn Tinh Dã vui vẻ, hai là ông càng thích trong nhà ồn ào náo nhiệt hơn.
Hám Đại Sơn muốn kêu nữ đầu bếp làm một bàn ăn ngon, nhưng lại bị Đoạn Tinh Dã ngăn lại, y nói muốn mang Thừa Độ Chu ra ngoài ăn.
Hám Đại Sơn chỉ cho là bọn họ muốn ra ngoài hẹn hò, trầm tư suy nghĩ cặn kẽ một phen, đồng ý.
Đoạn Tinh Dã đưa Thừa Độ Chu đến nhà hàng đồ Hàn kia.
Sau khi Thừa Độ Chu khôi phục lại lý trí, cứ cảm thấy mình bị trêu chọc rồi, nói: " ...... Không cần phải đến nhà hàng này đâu, đổi nhà khác đi. "
Đoạn Tinh Dã không để ý đéna ý kiến của hắn nhét thực đơn vào tay hắn, nói: " liền nhà này. "
Mặt Thừa Độ Chu nóng lên, cố ý bỏ qua trang có tokbokki kia, muốn gọi món khác, tránh đi đề tài này.
Đoạn Tinh Dã phát hiện ra ý đồ của hắn, lại giúp hắn lật trở về trang có tokbokki, nói: " Chỉ có thể gọi tokbokki. "
" ...... " Thừa Độ Chu cảm nhận được áp lực nhàn nhạt, nói, " Tớ không muốn ăn. "
Thật ra hắn cũng chẳng có bao nhiêu hứng thú với tokbokki.
Đoạn Tinh Dã đã lật đến trang đó chậm rãi lắc đầu: " Tớ sợ cậu không qua được vụ này, về sau cứ nhắc mãi với tớ, lâu lâu lại nhắc đến, không việc gì cũng nhắc đến tokbokki...... Đừng rề dà nữa, mau chọn đi. "
Thừa Độ Chu: " ...... "
Tớ đâu phải loại người này.Hai tuần sau khi đi học, các bạn học trong lớp đều biểu đạt nhiệt liệt hoan nghênh Thừa Độ Chu trở về.
Tưởng Tư Kỳ vẫn là đến tìm Đoạn Tinh Dã vào lúc nghỉ giải lao giữa tiết, vừa bước qua cửa phòng học đã nhảy lấy đà, giơ lên tay làm động tác ném rổ, ai ngờ vừa thoáng nhìn qua, thì thấy Thừa Độ Chu ngồi ngay ngắn ở cuối phòng học.
" Má ơi...... " Tưởng Tư Kỳ bị trượt chân khi rơi xuống đất, thiếu chút nữa thì té ngã.
Hắn giống như gặp ma hỏi Đoạn Tinh Dã: " Sao cậu ta lại về rồi? "
Lúc nghe Thừa Độ Chu phải rời đi, Tưởng Tư Kỳ đã rất vui, đến mức muốn khua chiêng gõ trống luôn, tin rằng về sau bản thân có thể lên chức bạn thân nhất của Đoạn Tinh Dã, không nghĩ tới Thừa Độ Chu lại cho hắn một hư chiêu.
" Sao tui biết? " Đoạn Tinh Dã không để ý nói, " Muốn trở về liền trở về thôi. "
" Không phải. " Tưởng Tư Kỳ nói, " Bọn tui đều đặt xong du thuyền để tổ chức tiệc độc thân cho ông rồi, chính là vào cuối tuần này, ông có đi không nha? "
Đoạn Tinh Dã bắt được điểm mù, hỏi: " Tham gia tiệc độc thân trên du thuyền thì có quan hệ gì với Thừa Độ Chu? "
" Chậc. "
Tưởng Tư Kỳ không thể nói rõ.
Hắn còn tưởng rằng Thừa Độ Chu đi rồi, thì hai người được xem là chia tay, kết quả vẫn là không chia tay à.Thoáng cái, đã hết học kỳ một lớp 11, nghỉ đông tiến đến, cùng lúc đó Tết Âm Lịch cũng đến gần.
Năm nay Thừa Hiền đến Xuyên Du ăn tết, cho nên Thừa Độ Chu không cần về Thượng Hải.
Xuyên Du hạ tuyết, Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã cùng nhau đi mua đồ tết, lúc trở về, rất cẩn thận bước đi trên con đường đọng tuyết.
Trước khi vào cửa, Đoạn Tinh Dã bước đến chỗ hòm thư, gỡ bao tay ra, thổi một ngụm khí nóng lên đầu ngón tay, sương trắng tản ra, y duỗi tay lấy đống thư chật ních cả hòm thư ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!