Chương 9: Lần đầu luyện đan (1)

Gia Nguyệt phú bà lúc này đã tròn như con tằm, nằm lăn trên ghế, thở: "Em… em không dậy được… Anh mau đỡ em dậy…"

Chính Nam mặc kệ Gia Nguyệt phú bà nằm trên ghế, hắn dọn dẹp chén bát trước.

Vừa rửa chén bát, Chính Nam vừa nói: "Ăn xong rồi thì em cũng đi học đi, suốt ngày nghỉ ở nhà giáo viên của em sẽ không vui đâu."

Gia Nguyệt phú bà hết sức khó khăn tự mình ngồi dậy, lại nằm gục xuống bàn, than thở: "Thôi, em không đi học đâu. Trong lớp chán muốn chết, lại chẳng có bạn bè gì… Em muốn ra ngoài chơi, anh đi với em không?"

Chính Nam làm ra bộ mặt bất đắc dĩ, lắc đầu nói: "Thật không được, hôm nay anh muốn qua luyện dược thất tìm mấy vị luyện dược sư đại nhân học luyện đan, gần đây anh cảm thấy rất hứng thú với luyện đan."

"A, luyện dược sao."

- Gia Nguyệt phú bà tròng mắt xoay một vòng, nói: "Nếu anh nghe lời em, em sẽ dạy anh luyện dược. Nói cho anh biết, bản tiểu thư cũng là cấp 1 Luyện Dược Sư nhé!"

- Nói, cô bé còn hếch lên bộ ngực phẳng của mình, thần tình hãnh diện.

Chính Nam nghe được như mở cờ trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ khó khăn, nhăn nhó: "Không tốt lắm đâu, anh cũng chỉ là muốn học một chút mà thôi, chứ anh không có tiền trả tiền dược liệu để luyện đan nữa."

Gia Nguyệt phú bà hạ quyết tâm: "Em là giáo viên của anh, dược liệu tất nhiên là do em lo rồi, nhưng mà anh cần đóng học phí nha, mỗi ngày là một bữa ăn ngon, hehe."

- Hôm qua ăn một lần cá viên chiên, cô bé phát hiện một sự thật kinh hoàng.

Nghiện thật rồi!

Lại thêm sáng nay bị hắn làm cho ăn không ngừng được, Gia Nguyệt phú bà biết mình chắc chắn chạy không thoát khỏi tài nấu ăn của người đàn ông này.

Chính Nam quyết định lại giả vờ một lần cuối kiếm cái bảo hiểm mạng nhỏ: "Nếu bị gia chủ biết được, cái mạng của anh cũng không còn a."

"Không sao đâu mà, cùng lắm em nói là em muốn anh là phụ tá của em."

- Gia Nguyệt phú bà vỗ bộ ngực phẳng của mình, một bộ "Trời sập xuống có em gánh, anh không phải xoắn".

Chính Nam thở dài: "Thôi được, vậy em chờ anh một chút, anh chạy về lấy chút đồ đạc rồi cùng nhau đi."

- Thật mẹ nó vất vả, giả vờ dối lòng lừa loli chính là tội lỗi, sau này phải làm thêm vài lần cho quen mới được.

"Được rồi, vậy em ra ngoài chờ anh trước, anh lấy gì thì nhanh một chút rồi ra liền nhé."

"Uhm, em cẩn thận một chút, đừng để người khác nhìn thấy."

"Em biết rồi, anh cũng cẩn thận một chút."

Chính Nam cùng Gia Nguyệt phú bà tách ra hành sự, cả hai đều không biết được ở trong bóng tối có một đôi mắt theo dõi toàn bộ quá trình hai người bàn bạc, cũng nghe được toàn bộ câu chuyện.

Mà, có biết Chính Nam cũng không quan tâm lắm, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết một thiên kim tiểu thư như Gia Nguyệt phú bà không có một, hai cao thủ âm thầm bảo vệ mới là có quỷ.

Chạy về phòng lấy giỏ đồ đã chuẩn bị kỹ, Chính Nam nghênh ngang đi ra cửa sau, hoàn toàn không tồn tại cái gọi là "sợ người ta biết", thậm chí trên đường hắn còn chào hỏi các gia đinh, trêu ghẹo mấy nô tỳ.

Gần tới cửa sau, Chính Nam đổi một bộ lén la lén lút vẻ mặt, không khác gì một tên trộm, dáo dác nhìn quanh 1 vòng rồi khẽ gọi: "Gia Nguyệt, em đang ở đâu, đi thôi, đi sớm về sớm… Gia Nguyệt… cái đệt!!!"

Gia Nguyệt phú bà thò đầu ra từ sau bụi cây, trên đầu còn có mấy cọng rơm rạ dọa Chính Nam xém chút ném cái hộp qua.

"Em làm cái quỷ gì thập thà thập thò như ăn trộm thế, làm anh giật mình."

"Cái này gọi là ngụy trang, anh lấy đồ xong rồi hả, đi được chưa?"

"Xong rồi, đi thôi."

...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!