Chương 8: Tiểu bạch kiểm cũng là phải lăn lộn

Trước mắt quan trọng nhất là phải thường xuyên tìm cơ hội tiếp xúc và phát triển cảm tình với Lý Gia Nguyệt, đây là con đường ngắn nhất để lên cấp và có điểm.

Thế nhưng Chính Nam vẫn băn khoăn việc mình nên tu luyện như thế nào với cái thiên phú nát bét này.

"Tích… Hệ thống chính là phụ trợ ký chủ trở thành tiểu bạch kiểm mẫu mực, không phải trở thành cường giả, chí tôn, đế hoàng cái gì đó, tu luyện lại làm gì? Hằng ngày chỉ cần cùng phú bà lăn lộn một chỗ, thiên hạ tự nhiên ở trong tay."

Chính Nam bừng tỉnh đại ngộ, đúng vậy a! Chỉ cần mình cùng phú bà xoát tốt điểm thiện cảm, sau đó điểm sẽ cuồn cuộn tới, việc gì phải tu luyện.

"Tích… nhắc nhở, tu luyện có thể không cần làm "nhiều", nhưng vẫn là phải có."

"Vì sao? Không phải là nằm lên cấp sao?"

- Vừa phía trước nói thế này, sau đó lại nói kiểu khác, cuối cùng là dạng nào?

"Tích… thứ nhất, thiên phú của ký chủ là 3, trực tiếp giới hạn số lượng phú bà tối đa của ký chủ là 3, cấp kỹ năng tối đa cũng chỉ có cấp 3, cấp nghề cũng như vậy. Thứ hai, nếu ký chủ lười biếng không tu luyện, ngày nào đó có chiến đấu, hoặc các phú bà muốn cùng ký chủ đối luyện, ký chủ lại một thân tu vi thông thiên, chiêu thức thông huyền nhưng cái gì cũng không biết dùng, vậy phú bà sẽ coi trọng ký chủ nữa không?"

- Trang một lần giải thích rất nhiều, tóm gọn lại là "cúp có thể, nghỉ hẳn thì không".

Nghe vậy Chính Nam đau cả hai trứng. Vừa muốn tán tỉnh phú bà, lại còn muốn tu luyện, lại phải học nghề, này có vẻ không giống với lý tưởng tiểu bạch kiểm của hắn a.

"Tích… tiểu bạch kiểm không phải cá ướp muối, ký chủ phải hiểu rõ."

"Được được, nói đi nói lại thì cũng phải lăn lộn như mọi người."

- Chính Nam quyết định đi tắm một cái. Đang tắm, hắn nghĩ ra gì đó, lại cùng trang bắt chuyện: "Trang, có cách gì tăng cấp thiên phú của tôi không?"

"Tích… muốn tăng cấp thiên phú có thể dùng đan dược, xung kích đại cảnh giới đạt được thiên đạo ban thưởng, hoàn thành đặc thù nhiệm vụ, vân vân."

"Ừ, mấy nhân vật chính trong tiểu thuyết đều là ăn đan dược hoặc có cao thủ chỉ dạy, mình chỉ có một cái lỗi thời hệ thống, có chút khó làm!"

- Chính Nam không bỏ lỡ cơ hội đá xoáy Trang một cái.

"Tích…"

Ngày tiếp theo, lấy cớ "dưỡng thương", Chính Nam cả ngày làm cá ướp muối trong phòng, việc gì cũng không cần làm, thậm chí còn có người cơm bưng nước rót chăm sóc hắn.

Gia Nguyệt phú bà không chỉ xin cho Chính Nam chuyển công tác từ chuồng ngựa về nhà bếp, còn xin cho hắn được chuyển phòng tới một căn phòng lớn hơn rất nhiều, thậm chí còn có toilet riêng.

"Tiểu bạch kiểm a… cảm giác được bao nuôi cũng không tệ. Đáng tiếc..."

- Nằm trên ghế phơi nắng, Chính Nam ngậm một cọng cỏ trong miệng, trong lòng suy nghĩ.

"Ồ! Hôm nay anh tự mình ra đây phơi nắng được a."

- Gia Nguyệt phú bà như thường lệ tới thăm Chính Nam buổi sáng, thấy hắn đã có thể tự mình ra ngoài nên tỏ ra khá bất ngờ: "Có vẻ vết thương của anh đã khỏi hẳn rồi nhỉ?"

Chính Nam vốn là chỉ giả bộ bị thương mà thôi, tiếp tục nằm cũng không có ý tứ nên hắn phải dậy trả ơn cho Gia Nguyệt phú bà, dù sao đó cũng là một viên cấp 2 trung phẩm đan dược a.

Nhổ ra cọng cỏ trong miệng, Chính Nam ngồi dậy, cười nói: "Nhờ phúc Nhị tiểu thư, mới hai ngày mà vết thương nặng như vậy đã khỏi hẳn. Anh cảm thấy hôm nay tràn đầy năng lượng a."

"Như vậy sao…"

- Gia Nguyệt phú bà lại gần Chính Nam rồi hơi cúi người xuống.

Chính Nam cười lắc đầu, đưa tay lên xoa đầu Gia Nguyệt phú bà. Không hiểu sao gần đây cô bé này ngày nào cũng muốn hắn xoa đầu 2 3 lần.

Hôm nay Gia Nguyệt phú bà mặc một bộ váy xòe màu tím nhạt, viền trắng, dưới chân là đôi giày đen họa tiết tinh xảo kèm đôi vớ trắng cao quá đầu gối, tốt một bức "thanh xuân loli đồ": "Nếu có thể kéo vào trong phòng… khụ… khụ…"

- Chính Nam vừa uống nước vừa nghĩ, không hiểu sao nước trong ly lại văng lên, tạt hắn đầy mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!