Chương 6: Loli phú bà là rất bá đạo

"Sau này anh cứ gọi em là Gia Nguyệt là được!"

...

"Vậy… vậy sao. Vậy anh có thể xem Gia Nguyệt là… bạn được không?"

...

Lý Gia Nguyệt nhìn bóng của mình trong ly nước, cười tủm tỉm nhớ lại lần đầu gặp Chính Nam trong nhà bếp.

"Nè, ba vị tiểu thiếu gia lại đang đánh người đấy, cô có biết không?"

"Thật sao!? Ai bị đánh vậy?"

"Nhìn không rõ lắm, bị đè xuống đất đánh. Hình như là người mấy ngày trước bị đánh một lần rồi đấy."

Nghe được bên ngoài mấy nô tỳ thì thầm to nhỏ với nhau, Lý Gia Nguyệt giật mình tỉnh lại. Cô bé lẩm bẩm: "Anh Nam đi đâu mãi không thấy về nhỉ. Chán quá a! Không được, phải đi kiếm thử xem sao."

- Mặc dù không có thừa nhận nhưng Lý Gia Nguyệt biết những lời xì xào vừa rồi của nô tỳ khiến bản thân cô bé lo lắng không yên.

Đi lòng vòng mãi không thấy gì, Lý Gia Nguyệt đang muốn quay về phòng bếp tiếp tục đợi, thì bỗng nhiên nghe được tiếng Chính Nam: "Tiểu nhân… tiểu nhân chỉ muốn… muốn Nhị tiểu thư vui vẻ, muốn… muốn thấy Nhị tiểu thư cười… Như vậy… như vậy cũng… cũng là sai... sao?"

Giọng nói ngắt quãng, hít vào thì ít thở ra thì nhiều nhưng Lý Gia Nguyệt nghe được trong đó là sự chân thành, sự quan tâm, chăm sóc mà Chính Nam giành cho cô.

Rắc…!!!

Aaaaaaaa!!!

"Không! Không nên như vậy a! Không nên như vậy."

- Trong lòng Lý Gia Nguyệt gào thét, cô bé chạy thật nhanh về phía tiếng đánh nhau.

Vượt qua một ngã quẹo, Lý Gia Nguyệt trừng lớn hai mắt nhìn thảm cảnh trước mặt. Đập vào mắt cô bé là hình ảnh Chính Nam nằm run rẩy trên đất, hai tay ôm lấy đầu gối đã trật 90 độ sang một bên, đôi mắt đỏ hồng, toàn thân là vết thương vẫn gượng nói: "... Nhị tiểu thư vẫn sẽ mãi… mãi là bạn của… tôi…"

"Bạn… sao?"

- Trái tim Lý Gia Nguyệt bỗng nhiên đập mạnh một cái. Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp toàn thân để cô bé cảm thấy cực kỳ, cực kỳ vui vẻ. Nhưng cảm giác vui vẻ ấy nhanh chóng chuyển hóa thành cơn giận dữ khủng khiếp khi Lý Gia Nguyệt nhìn thấy Chính Nam đã nằm im không có động tĩnh.

"Khốn kiếp! Chúng mày… sao chúng mày dám làm như vậy! Sao chúng mày dám!"

- Lý Gia Nguyệt hét lên 1 tiếng, chân cô bé đạp mạnh xuống đất, cả người bắn lên như đạn pháo thẳng về phía ba tên nhóc đang hành hung Chính Nam.

"A! Nhị…"

Bụp! Ặc!

Tên nhóc vừa mới giẫm lên chân Chính Nam bị Lý Gia Nguyệt dồn hết sức đấm thẳng vào bụng. Cú đấm khiến nó bay ra ngoài gần 10m, lăn vài vòng trên đất rồi đụng vào vách tường, không biết sống chết.

Chưa dừng lại ở đó, Lý Gia Nguyệt tiếp tục cúi người xoay 1 vòng, dùng gót chân hất tung một đứa nhỏ đang sững sờ khác lên không rồi đấm mạnh vào bụng nó. Thằng bé cũng bay ra xa 4 5m, lăn vài vòng trên đất, bất tỉnh nhân sự.

"Nhị… Nhị tiểu thư... Tha… tha…"

- Đứa bé còn lại run lẩy bẩy tại chỗ, đũng quần đã ướt 1 mảnh.

"Gia Nguyệt… đừng… đừng đánh... nữa… Anh… không sao..."

Chát!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!