12 tuổi ở kiếp trước còn là học sinh đi, cái gì tiêu diệt học sinh mạnh nhất?
Đúng vậy! Chính là nó, chính là "Cá Viên Chiên".
Hàng ngày ra cổng trường tiểu học bán đảm bảo có lời, người ta còn giành nhau địa bàn bán cá viên chiên trước cổng trường cơ mà.
Chính Nam một bên vò viên chiên, một bên giải thích cho cái con mèo nhỏ ăn vụng đang đứng nuốt nước miếng bên cạnh: "Món này gọi "Vô địch cá viên", chính là dùng cá xay, thịt xay, bột mì cộng thêm hơn 180 loại gia vị độc môn của anh trộn đều, sau đó chiên trong dầu..."
"Cái này gọi "Thiên hạ đệ nhất bò viên". Làm cái này khó nha, phải lựa thịt bò thật kỹ, sau đó blah.... blah.... blah...."
"Món này gọi "Sử thượng vô song tôm viên"...
"Đây là "Vũ trụ vô đối bạch tuộc viên"...
"Còn món này là…"
...
Tên món ăn nghe sida chưa từng thấy, nhiều nhất cũng lừa được mấy cái đứa nhóc con không hiểu chuyện, nhưng may mắn là đứng ngay cạnh hắn bây giờ đúng là một đứa như thế.
Lý Gia Nguyệt hai mắt đã bắn vô số ngôi sao nhỏ, nhìn mấy cái viên chiên phồng còn đang xèo xèo dầu, mùi thơm nức mũi, cô bé vừa thò tay tính bốc một cái cá viên lại bị Chính Nam gõ một cái: "Chưa ăn được, phải chờ nó nguội một chút, em đi rửa tay đi, anh làm nước chấm."
Lý Gia Nguyệt phồng lên hai má nhưng cũng không nói gì mà chạy đi rửa tay như một làn gió. Lúc cô bé quay trở lại đã thấy một chén sền sệt màu đỏ tươi để bên cạnh dĩa viên chiên. Chính Nam chỉ tay vào chén nước chấm, cười nói: "Cái này gọi… tương ớt, chính là dùng ớt xay nhuyễn, một ít bột mì và hơn 200 loại gia vị pha thành, ăn đặc biệt cay nồng, em chấm ít một thôi."
Lý Gia Nguyệt lúc nào còn chờ được, vèo một cái chính là ba viên một lần, cái má nhỏ cũng phồng lên, vừa cay vừa nóng làm nước mắt cô bé chảy ra.
Chính Nam thấy vậy liền đi lấy một ly nước cho Lý Gia Nguyệt uống, mỉm cười đứng vỗ lưng cô bé giúp dễ nuốt. May mắn không có ai nhìn thấy, nếu không hẳn là sẽ vỗ vai Chính Nam, nói: "Người anh em, bảy năm cất bước, cao nhất tử hình!"
Không thể trách Lý Gia Nguyệt ăn không có hình tượng như vậy, tại nơi dị giới này linh khí tràn đầy, không khí không ô nhiễm nên nguyên liệu nấu ăn tươi mới hơn hẳn, lại thêm "Cá viên chiên" là tinh hoa văn hóa ẩm thực Việt không thể bàn cãi, một cô bé như Lý Gia Nguyệt là không có cách nào cưỡng lại được.
Lý Gia Nguyệt đang nhồm nhoàm ăn cá viên chiên, bỗng nhiên cửa nhà bếp bị ai đó đá tung ra, ba bóng người xuất hiện. Một người lớn tiếng quát: "Tránh xa Nhị tiểu thư một chút, cái đồ cóc ghẻ… Thơm quá a!"
Chính Nam và Lý Gia Nguyệt đồng loạt quay đầu về phía cửa, đứng ở đó là ba tên nhóc con đang đứng chống nạnh, quần áo sang trọng, vừa nhìn liền biết là con nhà giàu, thế nhưng biểu tình kia…
"Ồ, ba vị thiếu gia hôm nay có hứng thú xuống nhà bếp sao?"
- Chính Nam cười híp mắt, giọng nói sặc mùi nguy hiểm.
Hắn có thể giả vờ hữu hảo, nhưng Lý Gia Nguyệt thì không. Cô bé lớn tiếng quát: "Cút! Không thấy bản tiểu thư đang ăn hay sao mà dám tới phá đám. Muốn chết cả lũ đúng không?"
Ba đứa nhỏ bị Lý Gia Nguyệt quát một tiếng liền cụp đuôi, mắt rưng rưng nước: "Nhị tiểu thư thật đáng sợ… hức… hức."
"Hức… Đúng vậy… hức!"
…
Chính Nam một mặt im lặng. Tình huống này hắn phải ra tay thôi: "Gia Nguyệt, đừng có quát bạn."
Chính Nam vừa lên tiếng, Lý Gia Nguyệt lập tức từ "Hổ cái" hình thức biến thành "Mèo con" hình thức: "Ai bảo bọn họ dám tới phá đám chúng ta~. Hừ! Tha cho mấy người, cút đi!"
- Cô bé vẫn là không muốn có người khác ở đây ngoài Chính Nam.
Chính Nam vội vàng lên tiếng: "Được rồi. Mấy vị thiếu gia cũng đã tới rồi, vậy thì lại đây ăn thử cái này đi. Một mình em ăn cũng không hết nổi nhiều như vậy a."
Lý Gia Nguyệt phồng má giận dỗi, điều cô bé lo lắng cuối cùng cũng xảy ra.
Bị giành ăn rồi!
Ba tên nhóc vẫn đứng lì tại cửa ra vào không dám tiến tới, rõ ràng là sợ Lý Gia Nguyệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!