Chương 46: Cha mẹ không có ai hố con như vậy!

"51 điểm thiện cảm, bạn thân a. Vậy thì làm những gì bạn thân nên làm."

- Nghĩ, Chính Nam lấy hai tay thò xuống hai bên hông Gia Như phú bà: "Gãi này! Gãi này!"

"Ahaha… Không… Không phải chỗ đó… Ahaha… đừng… đừng gãi nữa mà…"

- Gia Như phú bà bị tập kích bất ngờ nên hoàn toàn không có sức chống cự.

Hai người cười đùa lăn lộn trên đất, một người là đại gia tộc tiểu thư, một người là cao quý luyện dược sư đùa giỡn như hai đứa con nít, không sợ bụi đất, không sợ người nhìn thấy.

"Anh đứng lại, dám đánh lén tôi, đừng để tôi bắt được, nếu không tôi gãi cho anh chết luôn."

- Gia Như phú bà hai tay cầm lấy hai chiếc dép rượt theo Chính Nam.

Chính Nam vừa ôm đầu, vừa chạy, vừa cười: "Vậy cũng phải chờ cô bắt được tôi đã."

Hai người ăn ý không dùng chân khí, chỉ như người bình thường đuổi nhau chạy nhảy trong phòng tu luyện.

Gia Như phú bà tố chân thân thể không bằng Chính Nam, đuổi một lúc không bắt được, cô giả vờ giận dỗi quay lưng với Chính Nam, đứng giậm chân.

Chính Nam thấy Gia Như phú bà không đuổi nữa thì dừng lại, sau đó chậm rãi lại gần cô: "Làm sao? Không bắt được tôi nên giận dỗi à?"

Ai ngờ Gia Như phú bà bất ngờ quay đầu lại, khuôn mặt nở nụ cười ma mãnh.

"Vu Thuật

- Lãnh Ngưng Thuật"

Hai cột băng từ dưới đất mọc lên trói chặt hai chân Chính Nam, mặc hắn giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được: "Cô ăn gian!"

Gia Như phú bà hếch mũi nói: "Ai quy định không được sử dụng chân khí. Haha, thiếu chủ a, bây giờ tới lượt bản tiểu thư "phục vụ" thiếu chủ."

- Nói, hai tay cô còn làm động tác gãi ngứa, chậm rãi đi tới Chính Nam.

Chờ Gia Như phú bà tới gần, đang bị băng thuật trói chặt Chính Nam bỗng nhiên nổ tung thành một làn khói. Bản thể hắn không biết từ góc nào thuấn thân tới sau lưng Gia Như phú bà, vòng hai tay ôm muốn chặt lấy cô.

Gia Như phú bà phản ứng không chậm, nhưng do Chính Nam diễn quá giống nên khoảng trống chừa cho cô là không nhiều.

Kết quả là Chính Nam trên đà lao tới lại tông vào Gia Như phú bà đang muốn xoay người lùi ra, hai người té lăn trên mặt đất.

Bụi bặm tan đi, để lại trên mặt đất Chính Nam nằm đè lên người Gia Như phú bà, tay trái hắn giơ lên đè lên tay phải cô, còn tay phải hắn đang... nằm yên vị trên một nơi vừa mềm, vừa tròn, cách lớp quần áo hắn vẫn cảm nhận được có một điểm nhô lên đang kích thích lòng bàn tay hắn.

Chính Nam bất giác bóp hai cái, cảm giác tốt không thể tả.

"Mềm không!?"

"Mềm!"

"Thoải mái không!?"

"Quả thật là từ bé đến giờ chưa từng thoải mái như vậy…"

...

Chính Nam bỗng nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng, bản năng nói với hắn: "Mau chạy đi, nếu không nhất định là phải chết."

Chính Nam cúi đầu nhìn xuống, trước mặt hắn là khuôn mặt đỏ hồng, mắt đầy sát khí Gia Như phú bà đang cắn chặt 2 hàm răng, toàn thân run rẩy, trừng mắt nhìn hắn. Hắn chậm rãi lấy tay ra khỏi ngực cô, cười gượng gạo nói: "Hiểu… hiểu lầm a!"

Gia Như phú bà rất uất ức, đặc biệt là cảm thấy trên bụng mình cái thứ kia đang từng chút, từng chút lớn lên, nóng hổi nhiệt độ áp chặt vào người cô, tâm muốn giết Chính Nam đều có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!