Chương 40: Công lược Gia Như phú bà(2)

Chỉ thấy trong sân nhỏ, Gia Như phú bà dưới ánh nắng vàng sáng sớm đang đưa tay chơi đùa một cành liễu, mỹ nhân như họa, gió thổi liễu đong đưa, tốt một bức tranh thủy mặc. Chỉ là không phải trong tranh thiếu nữ sẽ mặc đồ trắng sao, bộ đồ đen tuyền kia hình như không đúng kịch bản.

Đang lúc Chính Nam vừa ngắm mỹ nữ vừa suy nghĩ có chút thất thần thì Gia Như phú bà bỗng nhiên nắm chặt bàn tay một cái, cành liễu bị một luồng nguyên khí tuốt từ ngọn tới gốc rồi vỡ tan thành bột phấn. Cô quay đầu lại nhìn Chính Nam, mỉm cười nói: "Thiếu chủ, qua tìm thuộc hạ sớm như vậy có chuyện gì không?"

"À không, không có gì quan trọng."

- Chính Nam khẽ rùng mình, mỗi lần nhìn thấy tròng mắt đen thăm thẳm của Gia Như phú bà, hắn luôn cảm thấy cô đang áp chế một con quỷ trong người, chỉ cần không cẩn thận nó sẽ lao ra cấu xé tất cả mọi thứ nó nhìn thấy.

"Không có chuyện gì?"

- Gia Như phú bà vẫn một nụ cười xinh đẹp bước lại gần Chính Nam: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Thiếu chủ, đừng nói là anh ngủ không được mới tới đây nhé, tôi sẽ không tin đâu."

"À, thật ra thì…"

- Chính Nam tiến lại chiếc bàn trà nhỏ trong sân, bày thức ăn lên bàn, cười nói: "Tôi có làm một chút đồ ăn sáng muốn mời Đại tiểu thư dùng thử, nếu cảm thấy tốt sau này tôi sẽ thường xuyên làm thêm."

"Đồ ăn!? Hừ, tôi không phải Gia Nguyệt, anh đừng dùng chiêu này…"

- Gia Như phú bà bĩu môi, cho rằng Chính Nam muốn xài chiêu cũ với cô, thế nhưng ngửi mùi hương đồ ăn bay nghi ngút, cô hắng giọng: "Mà thôi, anh lỡ làm rồi thì tôi ăn với anh cũng được. Không nên lãng phí đồ ăn."

"Chỉ sợ cô không ăn."

- Chính Nam trong lòng nghĩ một đường, ngoài mặt nói một nẻo. Hắn hơi nghiêng người làm tư thế mời: "Đúng vậy. Đại tiểu thư, mời."

Gia Như phú bà gật đầu rồi ngồi xuống, nhận lấy một chén soup từ tay Chính Nam, cao ngạo nói: "Nhắc lại lần nữa là tôi chỉ không muốn lãng phí thức ăn mà thôi."

"Cô nàng này… Tsundere a."

- Chính Nam cười thầm, tự múc cho mình một chén: "Vì lí do gì thì tôi cũng rất vui vì cô đã nhận lời dùng bữa với tôi. Không nói nữa, món này phải ăn nóng mới ngon, cô tranh thủ lúc còn nóng ăn thử đi rồi cho tôi biết cảm nhận."

"Coi như anh thức thời."

- Gia Như phú bà rất hài lòng biểu hiện của Chính Nam. Cô gật đầu khẽ húp một muỗng nhỏ, không phát ra một chút âm thanh nào.

"Ngon… ngon quá a!"

- Gia Như phú bà hai mắt tỏa sáng, thế nhưng vì không muốn thất thố trước mặt Chính Nam, cô cưỡng ép bình tĩnh, nói: "Không tệ, cả mùi và vị đều đến điểm."

Chính Nam cười gật đầu, vừa múc cho mình chén thứ 2 vừa nói: "Thật vậy sao, tôi còn lo lắng không hợp khẩu vị của cô nên không dám làm nhiều đây."

Nhìn Chính Nam 2 hơi đã muốn húp cạn chén soup, Gia Như phú bà trán nổi gân xanh, trong lòng gào thét: "Này, anh mời tôi ăn sáng đó a, ăn nhanh như vậy làm gì, giữ phong độ thân sĩ một chút đi."

- Lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy ăn uống văn nhã là thứ gì đó rất… nhảm nhí.

Leng keng! Leng keng!

Chính Nam khua chén bát, nói: "Chà, có vẻ hơi ít. Đại tiểu thư, cô dùng thêm nhé?"

"Không, tôi ăn đủ rồi. Cảm ơn anh."

- Gia Như phú bà lắc đầu từ chối nhưng trong lòng đã khóc ròng: "Không nên a! Bản tiểu thư còn chưa có ăn đủ…"

"Nếu vậy thì xin phép."

- Nói, Chính Nam bưng cả nồi soup lên dốc ngược vào chén mình, gật gù: "Vừa đủ, hoàn hảo."

Nhìn Chính Nam húp sùm sụp cả nồi soup, Gia Như phú bà trong lòng không hiểu hậm hực, lạnh nhạt nói: "Ăn cũng ăn rồi, nếu không có việc gì quan trọng thì tôi muốn tu luyện."

- Ý tứ đuổi khách rõ ràng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!