Từ bên ngoài nhìn vào, Phúc Đạt không phải là 1 cái cửa hàng có mặt bằng rất lớn, nhưng khi bước vào bên trong thì nó lại lớn ra rất nhiều. Lần trước Chính Nam cũng để ý vấn đề này nên đã hỏi Trang, đáp án hắn nhận được là đây là 1 loại không gian trận pháp, có thể bẻ cong không gian theo ý muốn để tăng diện tích.
Nhìn tấp nập người xếp hàng trước mỗi quầy hàng, Chính Nam cảm khái: "Nói 1 ngày thu đấu vàng có lẽ cũng không quá a, Phúc Đạt có mở suốt đêm không em?"
Lan đi bên cạnh Chính Nam giới thiệu với hắn 1 số sản phẩm giá cao, đồng thời giải đáp thắc mắc cho hắn. Nghe hắn hỏi, cô bé trả lời: "Tất nhiên là có chứ anh, cửa của Phúc Đạt, từ lúc em được nhận vào làm tới bây giờ, chưa từng đóng lại."
Chính Nam gật đầu, hắn nghĩ tới mấy chuỗi cửa hàng tiện lợi kiếp trước như CircleK hay Family"s Mart cũng đều là như vậy.
Đang cùng Lan đi lòng vòng tham quan, 2 người bỗng nhiên bị chặn đường.
"Lan, em tới làm thủ tục giúp anh, anh muốn mua 1 vài thứ."
Một thanh niên xuất hiện trước mặt Chính Nam, liếc cũng không liếc hắn một cái nhưng mở miệng là muốn cướp người.
Chính Nam 2 mắt tỏa sáng nhìn thanh niên này, trong lòng âm thầm hào hứng: "Ơ, đây không phải là "tiểu đệ" của mình sao, trùng hợp như vậy."
Lan đáp lại bằng câu trả lời rất mang tính nghiệp vụ: "Xin lỗi, em đang có khách hàng rồi, hẹn anh lúc khác ạ!"
Chính Nam kéo kéo cổ áo, tiếp theo mới là trò hay đây!
Thanh niên kia quay qua nhìn Chính Nam, sau đó mặt đều tái nói: "Vậy khi khác anh tới tìm em."
- Xong quay đầu rời đi.
Chính Nam hắng giọng: "Tiểu Khoa a, gặp đại ca tại sao không chào!?"
Đỗ Hoàng Khoa khựng người lại, chậm rãi quay cái cổ cứng ngắc nhìn Chính Nam nở 1 nụ cười còn khó coi hơn mếu, lí nhí trong cổ họng: "Đại ca!"
"Hả!? Cái gì?"
- Không phải Chính Nam làm bộ không nghe để sỉ nhục Đỗ Hoàng Khoa mà là hắn thật sự không nghe được con hàng mập mạp này nói cái gì: "Nói lớn lên một chút, đàn ông con trai gì lí nha lí nhí, to con tốt tướng như thế này thì phải mạnh mẽ lên chứ."
Đỗ Hoàng Khoa thì cho rằng Chính Nam trêu đùa hắn nên nén giận la lớn: "Đại ca!"
- Trong lòng đã mắng Chính Nam không thành hình người.
"À, nghe rồi, nghe rồi."
- Chính Nam cười gật đầu: "Lan, em giúp cậu ấy làm thủ tục mua hàng đi, anh tự mình đi tham quan cũng được."
Lan cúi người chào Chính Nam, nói: "Có chuyện gì anh cứ tìm em, em đi trước."
Chính Nam cười gật đầu rồi quay người đi, không để ý Đỗ Hoàng Khoa nữa. Nhưng mà hắn không để ý không có nghĩa là những người xung quanh cũng như vậy, để cháu của Luyện Dược Sư công hội Hội trưởng giữa nơi công cộng như thế này chịu nhục gọi 2 tiếng "Đại ca" có thể là người đơn giản sao.
Sau khi tự mình đi dạo 1 vòng, Chính Nam mua một số quặng cấp 1, cấp 2 để về tự chế tạo kunai và shuriken rồi lại lên tầng 2 chờ Lê Nhân Doanh.
Lần này may mắn là không phải chờ lâu, Lê Nhân Doanh từ tầng 3 đi xuống, còn có cả Tú Anh phú bà xuất hiện.
Thấy Chính Nam đang ngồi mân mê cây Kunai, Tú Anh phú bà lên tiếng: "Luyện dược sư đại nhân có hứng thú với loại vũ khí cầm tay này sao?"
Chính Nam ngẩng đầu lên cười nói: "Thuận tay sử dụng mà thôi."
Lê Nhân Doanh mở cửa phòng để 2 người tiến vào, hắn vào cuối cùng rồi khóa chặt cửa, còn cẩn thận ấn vào 1 cái nút khởi động cơ quan.
Ngồi trên ghế trung tâm, Tú Anh phú bà mỉm cười nhìn Chính Nam: "Hôm nay có việc gì mà ghé qua đây thế? Không phải là muốn mời tôi ăn mừng đột phá Linh Hư Kỳ chứ?"
Chính Nam âm thầm cảm khái, hệ thống tình báo của Trần gia quá mạnh, mình mới đột phá được vài giờ đã bị người ta biết rõ. Hắn cười lắc đầu: "Chút tu vi này của tôi không đủ cô búng tay 1 cái, tôi cũng không dám khoe khoang. Ngược lại là có chuyện quan trọng cần tìm cô bàn bạc đây."
Tú Anh phú bà nghe hắn nói "quan trọng" cũng không đùa giỡn nữa, cô nghiêm mặt gật đầu: "Nếu đã là chuyện quan trọng vậy thì cần phải được ưu tiên giải quyết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!