Chương 33: Vệ Đại

Chính Nam thở dài lắc đầu, chuẩn bị bắt đầu luyện đan. Mặc dù nói rất tự tin nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn luyện cấp 3 đan dược, cảm giác vẫn thiếu 1 chút tự tin.

"Ký chủ không cần lo lắng. Luyện đan gần như đã trở thành bản năng của ký chủ, sẽ không xuất hiện vấn đề lần đầu mà sai lầm đâu."

Diệp Liên Hoa mang theo dược liệu tới, ánh mắt đầy mong chờ nói: "Của anh đây."

"Cảm ơn."

- Chính Nam nhận lấy dược liệu, gật đầu nói: "Bây giờ tôi sẽ luyện Chân Khí Đan cho cô xem thử, nhìn kỹ nhé."

Chính Nam thu liễm tâm thần, không để ý tới bất cứ chuyện gì xung quanh mà chỉ để tâm tới lò luyện đan và dược liệu. Thủ pháp của hắn khi thì uyển chuyển như hồ điệp xuyên toa, lúc lại cuồng mãnh như giao long xuất hải cuốn theo từng cây dược liệu vào trong lò để luyện hóa, phát ra tiếng kêu lép bép. Ngọn lửa bên dưới cũng bị hắn dùng chân khí điều khiển mạnh yếu khác nhau theo từng giai đoạn, lúc như liệt dương, khi thì âm ỉ.

Diệp Liên Hoa nhìn xem say mê, nhịn không được đầu nhập cả tâm thần vào quá trình luyện đan của Chính Nam, quên cả thời gian và không gian.

Hơn một tiếng sau, Chính Nam quát lớn một tiếng, 2 tay hắn dang ra 2 bên, dồn chân khí vào 2 lòng bàn tay rồi cách không tung chưởng vào lò luyện đan. Cả cái lò lơ lửng trên không trung, liên tục xoay tròn.

Chính Nam liên tục dùng 2 tay đánh thêm 9 chưởng rất bất quy tắc vào lò luyện khiến nó xoay càng dữ dội hơn. Sau khi đánh xong chưởng thứ 9, hắn dùng chút chân khí cuối cùng tạo thành một lớp màng vô hình phía trên lò luyện rồi ấn nó mạnh xuống.

Chiếc lò luyện nện mạnh xuống sàn nhà phát ra một tiếng động lớn rồi vỡ tan. Đến đây quá trình luyện đan của Chính Nam cũng hoàn toàn kết thúc.

Chính Nam thở hổn hển, 2 mắt nổ đom đóm ngã quỵ xuống sàn, nhưng rất nhanh đã được một đôi bàn tay mềm mại đỡ lấy.

"Anh có sao không?"

- Diệp Liên Hoa lo lắng hỏi: "Mặt anh xanh quá. Để tôi rót cho anh ít nước."

"Không sao, chỉ là chân khí tiêu hao quá độ, suy yếu một chút thôi."

- Chính Nam yếu ớt nói: "Cô thu đan dược lại trước đi, cứ để tôi ngồi dưới đất một lát là được."

"Đan dược để đó nó cũng không chạy đi được, anh nghỉ ngơi đi đã."

- Diệp Liên Hoa lắc đầu, dịu dàng đỡ Chính Nam ngồi xuống rồi chạy đi rót một ly nước tới cho hắn: "Anh uống nước đi."

- Nói, cô rút ra khăn tay giúp hắn lau mồ hôi, động tác cực kỳ tỉ mỉ.

"Cô nàng tiểu thư này cũng biết chăm sóc người khác a."

- Chính Nam vừa uống nước vừa hưởng thụ Diệp Liên Hoa ôn nhu. Mùi khăn tay thơm phức khiến hắn nhịn không được hít 2 hơi: "Thật thơm, giống mùi của cô."

"Nói… nói nhăng nói cuội gì đấy."

- Diệp Liên Hoa khuôn mặt đỏ bừng, khẽ gắt: "Khỏe rồi thì anh tự điều tức đi, tôi thu đan dược."

- Nghĩ tới lần trước còn "vô tình" để lại bộ đồ đầy mồ hôi của mình lại chỗ Chính Nam, cô càng cảm thấy không có mặt mũi.

"Không phải là nói khăn tay thơm sao, mặt đỏ như vậy làm gì?"

- Chính Nam trong lòng nghĩ mãi không ra, đành phải bỏ qua.

"Trời ạ!"

Diệp Liên Hoa la lên thất thanh bởi vì cô vừa lật ra mấy mảnh vỡ của lò luyện đan thì nhìn thấy một cảnh tượng cực kỳ chấn động.

"H

-hoàn… hoàn mỹ… hoàn mỹ Chân Khí Đan!"

- Diệp Liên Hoa lắp ba lắp bắp, đưa tay dụi dụi mắt để đảm bảo mình không có nhìn lầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!