Mọi người đều bận rộn.
Trên bếp, một đầu heo rừng nướng đang nhỏ xuống từng giọt mỡ, theo đó là mùi thơm thấm người, đến mức hay ngại ngùng như Ngọc Giang đều nhịn không được nuốt nước miếng liên tục.
"Nam, tay nghề này cậu học ở đâu a, thơm như vậy. Cô nào lấy cậu có lộc ăn cả đời rồi."
- Thanh Sơn lại nuốt một ngụm nước miếng.
"Tạm được, haha, học nấu ăn cũng chính là vì thỏa mãn khẩu vị của một người thôi."
- Chính Nam cười nói, liếc mắt qua Gia Nguyệt phú bà, mọi người thấy màn này trong lòng hô to "thật luận loan cmnr".
Gia Nguyệt phú và trong lòng ngọt a ngọt, đỏ mặt nghĩ: "Anh Nam học nấu ăn, lại học được tốt như vậy thì ra là vì mình a, đây là hướng mình tỏ tình sao? Hay lại là đảm bảo sau này ăn uống không lo? Mình hẳn là nên đồng ý a, dù sao sờ cũng sờ, hôn cũng hôn, chính mình cũng không gả ra ngoài được."
Gia Nguyệt phú bà bên này YY, Thanh Vân Tông chúng đệ tử bên kia lau nước miếng, còn 10 hộ vệ khổ a, cả ngày lo lắng chạy theo Nhị tiểu thư, sợ lão Thanh Ngưu không vui tổn thương tới cô bé, ăn cũng chỉ là lương khô. Ngược lại mấy người tốt rồi, không cá nướng, thì heo quay, người so với người chênh lệch sao mà lớn.
Ban đêm, ăn uống no nê xong mọi người chia nhau ngủ, Gia Nguyệt phú bà nhất định phải trong lều ngủ cùng Chính Nam, làm một bầy chó độc thân bên ngoài sói tru liên tục "Tại sao mình không có anh/chị/em tốt như vậy a, lại dẫn đi chơi lại nấu ăn, tối còn có thể ấm giường, người so với người… thôi được rồi".
Nửa đêm, Chính Nam đột nhiên mở mắt.
"Tích… cảnh báo ký chủ có nguy hiểm tới gần, cấp B nguy hiểm, mời ký chủ cẩn thận".
"Tích…"
"Được, cám ơn Trang."
- Chính Nam khẽ lay Gia Nguyệt phú bà: "Gia Nguyệt, dậy đi, có nguy hiểm."
Gia Nguyệt tỉnh dậy, hai mắt nhập nhèm: "Mấy giờ rồi a? Có cái gì nguy hiểm?"
"Bên ngoài tới một bầy sói, chắc ban nãy mùi thịt quay dẫn tụi nó lại, dậy chuẩn bị một chút, khả năng là phải đổ máu."
Chính Nam dặn dò Gia Nguyệt phú bà rồi ra ngoài, bên ngoài bốn người kia cũng đã làm phòng bị. Người ta là môn phái đệ tử, ra ngoài đều biết làm đề phòng, không giống ai đó, nếu không phải có cảnh báo giờ này còn đang chìm trong ôn nhu hương đâu.
"Nam, khả năng là mùi thịt quay dẫn bầy sói qua rồi, một trận chiến là không tránh được."
- Thanh Sơn nói, cũng không có ý trách cứ Chính Nam, dù sao người ta làm hắn cũng ăn.
"Uhm, các vị, lát nữa nếu có đánh nhau, nếu được xin các vị để lại cho yêu thú một hơi để tôi tự mình giết, sẽ hậu tạ các vị sau."
- Chính Nam thật lòng nói, hắn còn nhiệm vụ chưa làm đây.
Mọi người không hiểu vì sao nhưng Chính Nam đã mở miệng mọi người cũng đồng ý.
Trong bóng tối các hộ vệ cũng đã sẵn sàng. Vệ Đại, đội trưởng của đội hộ vệ nói: "Không cần lo lắng, một bầy Luyện Thể tầng 9 Ngân Lang mà thôi, không có gì nguy hiểm. Tam, nhìn chằm chằm Lang Vương, nếu Nhị tiểu thư nguy hiểm ngay lập tức giết nó, nhiễu loạn đội hình bầy sói".
"Biết rồi, đội trưởng"
- Vệ Tam gật đầu. Đối với Nguyên Anh Kỳ tầng 3(cấp 43) như hắn mà nói, giết một con cấp 19 Lang Vương chính là một cái phất tay sự tình.
"Tới rồi!"
Chính Nam hô một tiếng liền chạy lại phía sau đoàn người, đúng vậy, không phải xông lên mà chạy về phía sau. Đùa giỡn, hắn cũng không biết đánh nhau, lại mới cấp 10, chạy lên cho một lũ sói cấp 9 vây công chắc chắn 2 phút phụt 3 phát huyết.
Gia Nguyệt phú bà hưng phấn xông lên cùng một con sói cấp 9 solo, cô bé cao hơn nó gần 10 cấp, kết quả bị nó treo lên đánh, quần áo rách rưới, tay còn bị cào ra một vết thương, máu chảy ròng ròng.
Gia Nguyệt phú bà chạy về với Chính Nam, khóc lóc om sòm: "Đau quá a, em sắp chết rồi. Anh Nam, sau này anh có lấy vợ sinh con, nhớ đặt tên con là Gia Nguyệt nha."
- Một thanh nước mũi, một thanh nước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!