Chương 26: Nhiệm vụ tu chân(1)

Chính Nam mỉm cười nói: "Trần Mai Tú Anh, Trần gia Đại tiểu thư, biệt hiệu "Tu La" Tú Anh. Tôi mặc dù cô lậu quả văn nhưng cũng không đến nỗi không biết top 3 Tân Tinh Bảng đâu."

Thấy Chính Nam rất nhanh thì trở lại bình thường, Tú Anh càng khó chịu: "Tên nhóc này vừa rồi còn một bộ lần đầu thấy mỹ nữ, bây giờ lại bình thường rồi. Chẳng lẽ mị lực của mình không được?"

Có thể nói phụ nữ là phương trình phức tạp nhất không chỉ của thế giới này mà còn của muôn ngàn các thế giới khác. Bị nhìn chằm chằm thì nghĩ người ta không ra gì, bị không nhìn thì lại nghi ngờ mình không đủ hấp dẫn, toàn thân khó chịu.

Tú Anh lạnh nhạt nói: "Không nói chuyện không liên quan. Cậu nói sư phụ cậu có khả năng lượng sản cấp 2 hoàn mỹ đan dược, chuyện này là thật chứ?"

Chính Nam cũng tỏ ra khó chịu, nói: "Cô ở bên ngoài nghe lén?"

- Hắn không muốn tỏ ra yếu thế, cũng không thể tỏ ra yếu thế bởi vì đây là làm ăn, yếu thế nhất định sẽ bị chèn ép.

"Bản tiểu thư đường đường Trần gia Đại tiểu thư, Tân Tinh Bảng đệ tam, sẽ ở ngoài nghe lén?"

- Tú Anh trong lòng gào thét, ngoài mặt vẫn không đổi sắc nói: "Như thế nào gọi là nghe lén? Cả cái cửa hàng Phúc Đạt này đều là sản nghiệp của Trần gia, tôi là Trần gia Đại tiểu thư, ở đây theo dõi tình hình kinh doanh tại sao gọi là nghe lén?"

Chính Nam há hốc mồm, cái kiểu giải thích này làm sao giống như Gia Nguyệt phú bà như vậy, chẳng lẽ đây là xu thế?

Ho khan 2 tiếng, Chính Nam nói: "Khụ… khụ, đúng là sư phụ tôi có khả năng lượng sản cấp 2 hoàn mỹ đan dược, nhưng tôi không nghĩ chúng ta nên bán đại trà thứ này đâu."

"Vì sao?"

- Tú Anh hứng thú hỏi: "Có tiền lại không muốn kiếm, lần đầu tôi nghe có người kỳ lạ như vậy đấy."

Chính Nam dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Tú Anh, hỏi: "Cô thật là Trần gia Đại tiểu thư? Trần gia của cô có phải là Trần thị thương hội, bản doanh ở Trần Mai sơn trang không?"

Tú Anh đen mặt: "Tất nhiên là thật, chẳng lẽ còn là giả mạo hay sao. Mà ý cậu hỏi như vậy là gì? Làm sao nghe cảm thấy mỉa mai!"

Chính Nam liếc xéo Tú Anh, nói: "Đạo lý "vật hiếm thì quý" cô cũng biết a, trong kinh doanh không có ai mang sản phẩm cấp cao ra bán đại trà cả, như vậy không khác gì tự bình thường hóa sản phẩm của chính mình."

Tú Anh cũng không tức giận, cô cau mày: "Ý cậu là muốn giới hạn số lượng bán ra sao?"

Chính Nam một mặt rèn sắt không thành thép, lắc đầu nói: "Không phải chỉ là giới hạn lượng bán ra, mà là bán đấu giá thành từng gói lớn, còn bán lẻ sẽ giới hạn số lượng."

Tú Anh quay đầu ra phía sau nhìn Lê Nhân Doanh, hỏi: "Chú có hiểu hắn ấy nói gì không?"

Lê Nhân Doanh cái hiểu cái không trả lời: "Không hoàn toàn hiểu rõ."

Chính Nam cười khổ, hai người này làm kinh doanh cái kiểu này, tới Trái Đất không ra ba ngày phải bị người ta lừa cho quần đùi cũng không còn, may mà nơi này danh tiếng Trần gia đủ để trấn áp đám đầu trâu mặt ngựa.

Chính Nam hóa thân thành một vị giáo sư kinh tế học khó tính, hậm hực nói: "Chính là giới hạn số lượng bán lẻ tối đa theo ngày cho đối tượng là khách hàng cá nhân. Sau đó cứ một quãng thời gian lại tổ chức đấu giá một nhóm số lượng lớn hơn nhằm vào đối tượng khách hàng là các tổ chức, thế lực. Đã hiểu hay chưa a."

Tú Anh và Lê Nhân Doanh nhìn nhau, đều nhìn ra được trong mắt đối phương vẻ kinh dị, hình thức kinh doanh này thật sự quá mới mẻ, hai người cũng là lần đầu nghe thấy.

Chính Nam gặp hai người vẻ mặt mờ mịt, hắn biết nếu để hai người này tự chủ trương đảm bảo thành sự thì ít, bại sự có thừa.

Tiếp tục bài học của mình, "giáo sư kinh tế học" Chính Nam từng chút giảng giải cho hai "học viên" trước mặt:

"Đầu tiên chúng ta chỉ bán tối đa 10 viên cấp 2 hoàn mỹ đan dược một ngày, không cho phép một người mua hai lần, mục đích là để khách hàng rỉ tai nhau về mặt hàng khan hiếm, vô hình giúp chúng ta quảng cáo sản phẩm. Cái này là để giữ cho sản phẩm không bị hạ nhiệt cũng như đảm bảo giá cả luôn ở mức cao."

"Tiếp theo là cứ sau một quãng thời gian chúng ta lại bán đấu giá một nhóm lớn đan dược, mục đích là để các thế lực có thời gian gom tiền cũng như tránh có người trà trộn đầu cơ."

Ngừng một lát để hai người có thời gian tiêu thụ lượng thông tin vừa nhận được, Chính Nam lại nói tiếp: "Hai thế lực đối đầu với nhau, nếu một bên biết bên kia mua được một đống lớn hoàn mỹ đan dược thì phải làm gì, tất nhiên là có táng gia bại sản cũng phải mua tới đan dược giống vậy để san bằng khoảng cách đúng không? Khi đó chúng ta lại cho bọn họ thời gian để cướp bóc, vay mượn, lừa gạt tiền từ nơi khác tới chúng ta chỗ này mua đan dược thôi, hắc hắc."

Tú Anh và Lê Nhân Doanh nhìn Chính Nam cười mà rùng cả mình, cảm thấy thanh niên đẹp trai trước mặt bỗng nhiên lỗ tai nhọn hoắt, sau lưng còn có cái đuôi dài và nhọn đang đong đưa, làn da đã biến thành màu đỏ.

Tú Anh lại hỏi: "Mỗi ngày chỉ bán 10 viên cấp 2 hoàn mỹ đan dược thì tôi đồng ý, nhưng bán đấu giá thì số lượng nên là bao nhiêu?"

Lê Nhân Doanh cũng nhìn Chính Nam, hắn cũng không biết số lượng nên là bao nhiêu thì hợp lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!