(Bonus chương Cảm tạ bạn #ExtraWasabi và bạn #asasuke098 đã ủng hộ!)
Trên lầu, Hải Đại Quý đóng sập cửa lại rồi dùng ánh mắt đầy thèm khát nhìn Nguyệt Vịnh.
"Hải thiếu gia, nô gia bán nghệ không bán thân, ngài đừng…"
"Phù Dung tiên tử, chúng ta người ngay không nói chuyện mờ ám, lần trước ngài làm gì tôi mời nói rõ."
Hải Đại Quý thèm khát thân thể Nguyệt Vịnh không giả, nhưng nói thẳng ra là bịt mắt lại thì nhà ngói cũng như nhà tranh, nữ nhân cho dù đẹp như tiên hay xấu như ma đi nữa chỗ kia… cũng như nhau thôi.
Mà Hải Đại Quý hắn duyệt nữ vô số, thêm một hay kém một tiên tử cũng không khác biệt.
So với đó thì cảm giác lâng lâng, bay bổng để hắn nhớ mãi kia mới là quan trọng.
"Lần trước!? Không ngờ Hải thiếu gia ngài lại có sở thích "lạ" như vậy a!"
Nguyệt Vịnh biết thừa Hải Đại Quý hỏi cái gì nhưng cô vẫn phải giả vờ hiểu lầm.
Để làm cho giống thật cô còn rất thành thạo lấy ra dây thừng.
"Sở thích lạ?" – Hải Đại Quý xua tay: "Không phải chuyện đó, chuyện… sau đó kìa…"
"Sau đó a, ra là vậy."
Ném dây thừng qua một bên, lấy ra roi da.
"Không không, sau đó nữa…"
Hải Đại Quý lau mồ hôi, lần trước mình say xỉn là bị làm những thứ này sao?
"Sau nữa? Không có…"
"Phù Dung tiên tử, ngài đừng giả ngốc, tôi biết ngài hiểu rõ tôi đang nói gì!"
Liền "bản thiếu gia" xưng hô đều bỏ qua, Hải Đại Quý xem như bỏ qua ngạo khí của mình để cầu tiên dược.
Nguyệt Vịnh khóe miệng cười lạnh nhưng giọng nói đầy ngập ngừng: "Hải thiếu gia, nô gia biết ngài nói tới thứ gì, chỉ là…"
"Nếu ngài muốn tiền thì tôi có đây."
Hải Đại Quý vừa rồi cố ý nói muốn dùng linh thạch đánh bạc chính là lo trước việc vị tiên tử này muốn tiền. Hắn còn không tin có chuyện gì tiền không giải quyết được.
"Không phải chuyện tiền, tiền còn lâu mới là vấn đề." – Nguyệt Vịnh lắc đầu: "Không phải nô gia không nể mặt ngài nhưng thứ ngài muốn… rất hiếm, dùng một phần sẽ ít một phần, cho nên…"
"Cô muốn gì thì nói thẳng đi, không cần phải giả vờ."
Hải Đại Quý dần mất bình tĩnh, mục đích ngay trước mặt để hắn càng trở nên gấp hơn bao giờ hết.
"Haiz, được rồi." – Nguyệt Vịnh làm bộ thở dài: "Nô gia hôm nay ra ngoài chỉ mang theo một phần duy nhất này, chỗ quen biết cũ nô gia nể tình ngài nhiều ngày tìm kiếm, hôm nay tặng miễn phí cho ngài."
Nói, cô lấy ra trong nhẫn chứa đồ một chiếc bình nhỏ, bên trong chứa một lượng rất nhỏ thuốc bột trắng.
"Ít như vậy?" – Hải Đại Quý thấy chỗ thuốc bột chỉ bằng một lóng móng tay kia liền xì hơi.
"Ngài nghĩ chỗ này ít?" – Nguyệt Vịnh một bộ thịt đau cằn nhằn: "Muốn tạo ra được một chút xíu này tốn… không nói. Chê ít rồi ngài có muốn hay không?"
"Muốn, muốn. Phù Dung tiên tử, thứ này… gọi là gì?"
"Nếu ngài muốn hỏi tên để tìm mua bên ngoài thì đừng hi vọng, cho dù có lật úp Nam Việt đại lục lại cũng không có đâu. Dục Tiên Dục Tử Tán này là của…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!