Chương 255: Tiên tử... Cô là ai?

Chính Nam dùng bản lĩnh Dược Hoàng của mình cứu người thì ít mà giúp người hút chích thì nhiều.

Đáng sợ hơn, Dục Tiên Dục Tử Tán này không phải chỉ sử dụng Hoa Anh Túc làm chủ tài, mà còn được phối hợp thêm rất nhiều loại linh dược, độc dược khác để mang tới hiệu quả gây nghiện cho cả tu luyện giả.

Theo tính toán của Chính Nam, Dục Tiên Dục Tử Tán liều nhỏ có thể khiến người thường dùng một lần là nghiện, tu luyện giả sẽ cần liều lượng lớn hơn và thời gian dài tiếp xúc dài hơn nhưng cũng chắc chắn là không có lối về, một khi đã mắc vào chỉ có thể làm nô lệ cho nó đổi lấy vài giây ảo giác mà thôi.

Nguyệt Vịnh im lặng quan sát biểu hiện của Hải Đại Quý, đây là do Chính Nam yêu cầu cô làm. Hắn cần kết quả thử nghiệm lâm sàng mới có đánh giá liều lượng cụ thể. 

Đáng thương Hải Đại Quý, bị một vị biến thái Y Hoàng đem ra làm chuột bạch thử thuốc.

"Không sai, đôi mắt hoàn toàn mất đi tiêu cự, tay chân co giật không chủ đích, nước mắt, nước mũi, nước dãi hoàn toàn không chịu khống chế... có vẻ hắn thật sự đang ở nơi cực lạc nào đó chứ không ở đây nữa rồi."

Nguyệt Vịnh thu hết phản ứng lâm sàng của Hải Đại Quý vào mắt rồi cởi trói cho hắn, lột sạch đồ chỉ để lại một mảnh bảo vệ tiểu kê rồi mặc kệ hắn trên giường, đóng cửa ra về.....

Chiều cùng ngày.

"Người đâu, nước! Bản thiếu gia muốn uống nước!"

Hải Đại Quý từ trong mê man tỉnh lại, ngay lập tức phát ra tiếng heo kêu.

Hai tên hộ vệ nghe thấy liền lật đật chạy lên với hai ấm trà trong tay.

Ực! Ực! Choang!

Hải Đại Quý đập tan bình trà thứ nhất, tiếp tục nốc cạn bình trà thứ hai mới cảm thấy thoát chết, lúc này nhìn quanh: "Cô gái... vị tiên tử kia đâu?"

"Đã rời đi từ sớm. Thiếu gia, những vết thương này..."

"Không liên quan, Được rồi, không có chuyện gì nữa, để tao yên đi."

Hai hộ vệ nhìn nhau không hiểu chuyện gì nhưng vẫn thu dọn hết mảnh vỡ rồi ra ngoài đóng cửa.

"Tiên tử... cô là ai a!?"

Hải Đại Quý nhớ lại cảm giác buổi sáng khi bị trói chặt và đánh đập. Ban đầu còn đau đớn và tức giận, nhưng sau đó dần dần là một cảm giác đam mê, sung sướng đầy nhục dục thay thế mà hắn chưa bao giờ trải qua.

Chỉ là cảm giác sau đó nữa mới chính thức để Hải Đại Quý nhớ mãi không thôi, một cảm giác lơ lửng, cả người nhẹ nhõm, lâng lâng để hắn cho rằng mình sắp với tới Thiên Đạo tới nơi.

"Người tới! Tra cho tao vị tiên tử hôm qua là ai, nếu tìm được thì mời cô ấy tới Hải gia làm khách vài ngày!"

Không thể đợi thêm một giây để trải nghiệm lại cảm giác kia a!

...

Buổi tối, trong phòng Chính Nam.

"Chủ nhân, ngày hôm nay ngài để nô tỳ làm việc trái với lương tâm như vậy, nô tỳ rất đau khổ a~"

Nguyệt Vịnh bắt đầu ăn vạ, cô biết chắc chắn Chủ nhân sẽ mềm lòng.

"Ừ, hôm nay em làm rất tốt."

- Chính Nam gật gù.

Hắn biết chuyện này đối với các cô gái không ai muốn làm, nhưng bản thân hắn hiện tại chỉ là phàm nhân, không thể tự mình đứng ra được nên chỉ có thể ép họ rút thăm mà thôi.

"Chủ nhân, tiểu Vịnh tâm linh bị tổn thương a, cầu chữa trị~"

"Thương tâm sao? Anh cũng muốn chữa trị cho em lắm, chỉ có điều..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!