Chương 254: Dục tiên dục tử tán

"Vị... tiên tử này, cô nói muốn chơi là... chơi cái gì?"

Hải Đại Quý cố giữ cho mình bình tĩnh nhưng ánh mắt hèn mọn kia không nhịn được cứ lướt từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên để Nguyệt Vịnh nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể một bàn tay đập chết con hàng khốn kiếp này.

"Tất nhiên là đánh bạc a, không lẽ Hải thiếu gia muốn... "chơi" thứ gì khác?"

Nguyệt Vịnh bước ngang qua người Hải Đại Quý rồi ngồi xuống ghế, một chân bắt chéo lên chân còn lại lộ ra toàn bộ cẳng chân trắng tinh cùng một phần bắp đùi nõn nà. 

Ghét thì ghét nhưng cô vẫn cố hết sức thể hiện bản lĩnh "ma nữ" của mình để hoàn thành nhiệm vụ được giao, cùng lắm tối về ăn vạ Chính Nam bù lỗ là được.

Hải Đại Quý nhìn chằm chằm bắp đùi Nguyệt Vịnh không chớp mắt, trong đầu không biết đang YY gì đó thì bị cô kéo váy áo che đi để hắn giật mình tỉnh lại, lộn xộn trả lời: "Chơi, tất nhiên là chơi. Tất cả tư thế…. à không, tất cả thể loại đều chơi."

"Tốt, rất thẳng thắn nha. Nô gia chính là yêu thích những người thẳng thắn như vậy."

- Nguyệt Vịnh che miệng cười khẽ: "Vừa nãy nghe qua Hải thiếu gia giống như rất muốn tới Tân Kỷ Nguyên chơi thử đúng không?"

"Haiz, vẫn là đừng nhắc."

- Nói tới Tân Kỷ Nguyên, Hải Đại Quý tâm liền phiền: "Ông già không biết ăn nhầm thuốc gì mà cấm bản thiếu gia không được vào đó chơi, bạn bè bản thiếu gia bây giờ đều ăn ngủ ở trong ấy, chẳng ai thèm tới đây chơi nữa." 

"Vậy thì thật kỳ quái, bởi vì nô gia cũng từng ra vào không ít chi nhánh Tân Kỷ Nguyên ở nhiều nơi, đều là làm ăn chân chính và lành mạnh, trò chơi trong đó còn đặc biệt vui nha."

- Nguyệt Vịnh tiếp tục châm ngòi thổi gió.

Quả nhiên Hải Đại Quý liền mắc câu.

"Tiên tử từng đi vào Tân Kỷ Nguyên sao? Có thể nói cho bản thiếu gia biết bên trong chơi vui như thế nào không?"

"Trò chơi trong Tân Kỷ Nguyên thì nhiều lắm, một lúc là nói không hết được."

- Nguyệt Vịnh mới không ngu ngốc mang mánh khóe làm ăn giữ nhà của Akatsuki ra ngoài đâu.

Đang lúc Hải Đại Quý có chút thất vọng thì Nguyệt Vịnh nói tiếp: "Tuy vậy nô gia cũng vì tò mò mà chấp nhận tốn nhiều tiền mua được một người làm trong Tân Kỷ Nguyên, nhờ vậy mà học được một vài trò chơi nhỏ của họ. Hải thiếu gia có muốn thử một chút không?"

Hải Đại Quý ngay lập tức gật đầu: "Tới tới. Không giấu gì tiên tử, bản thiếu gia chơi mấy trò ở đây đã chán muốn chết rồi, tiên tử có trò gì mới thì nhanh lấy ra cho bản thiếu gia xem thử."

Nguyệt Vịnh bĩu môi, trong lòng khinh thường: "Đồ con lợn, nếu không phải bản hộ pháp có nhiệm vụ, chỉ riêng cách nói chuyện hất hàm kia đã đủ để bản hộ pháp mặc kệ sống chết của mày, ở đó mà một bản công tử, hai bản công tử." 

Dưới ánh soi mói của tất cả mọi người, Nguyệt Vịnh lấy ra bộ bài Tú

-lơ

-khơ 52 lá.

"Cái này gọi là bài tây, cách chơi thì có vô số, nô gia hôm nay chỉ cho Hải thiếu gia và mọi người ở đây chơi một trò nhỏ trong đó, gọi BlackJack(xì

-dzách)."

Hải Đại Quý vốn không muốn đám hạ nhân chơi cùng nhưng vị "tiên tử" trước mặt nói muốn vui thì cần ít nhất bốn người nên chỉ có thể thuận theo.

Ván thứ nhất.

"Một con Át và một con... Tây... cái này giống như rất lợi hại đúng không?"

"Oa, Hải thiếu gia thật lợi hại, bộ này là thiên hạ đệ nhị đây. Ván này Hải thiếu gia thắng."

"Ahaha, quá dễ, quá dễ! Tới, hôm nay bản thiếu gia phải đại sát tứ phương."

Ván thứ hai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!