"Cmn!"
"Đúng là "của biếu là của lo mà của cho là của nợ", đồ miễn phí có khác, không khác gì đồ bình thường."
- Chính Nam chửi ầm lên bởi vì những trang bị này không hề có thuộc tính gì cả, nói cách khác, theo thuật ngữ Game Online thì đây chính là "trang bị trắng" trong truyền thuyết.
Tác dụng thì nhiều, 1 là vứt đi, 2 là về bán cho NPC!
"Mà thôi, có còn hơn không."
- Chính Nam thở dài cất trang bị vào balo trở lại, tâm hắn mệt mỏi: "Trang, tăng Tam Thân Thuật lên cấp 3 luôn đi."
"Tích… tiêu hao 2 điểm kỹ năng tăng [ Tam Thân Thuật ] lên cấp 3 thành công."
...
30 phút sau, tại lầu 2 cửa hàng Phúc Đạt: "Ồ, không phải Dược Lão nói là 7 ngày sau mới tới sao, chẳng lẽ xảy ra vấn đề rồi?"
- Lê Nhân Doanh khá bất ngờ khi thấy Chính Nam xuất hiện vào thời điểm này.
Chính Nam cười nói: "Sư phụ em gần đây đang nghiên cứu phát triển một thủ pháp luyện đan mới cho nên cần khá nhiều dược liệu, vì vậy ông ấy mới sớm hoàn thành hẹn ước với quý cửa hàng. Em có mang đan dược tới cho anh kiểm tra đây."
Chính Nam lấy ra 5 bình đan dược đặt lên bàn, sau đó mỉm cười ra hiệu cho Lê Nhân Doanh kiểm tra.
Lê Nhân Doanh mở ra bình đầu tiên, bên trong có 10 viên đan dược màu đỏ, tỏa ra thoang thoảng mùi thuốc: "Cấp 1 Liệu Thương đan, hoàn mỹ."
Tiếp tục mở ra bình thứ 2, lần này đan dược có màu xanh lam nhạt, hít một hơi khiến tinh thần thoải mái: "Cấp 1 Thanh Tâm Đan, hoàn mỹ."
Mỗi lần mở ra 1 bình đôi mắt Lê Nhân Doanh càng sáng.
Kiểm tra xong Giải Độc Đan, Tật Phong Đan và Ích Cốc Đan, ánh mắt hắn nhìn Chính Nam đã hoàn toàn thay đổi.
Lê Nhân Doanh cười nói: "Dược Lão thật sự là kỳ nhân, cấp 1 đan dược mặc dù không khó luyện nhưng để đạt tới hoàn mỹ thì cấp 3 luyện dược sư cũng chưa chắc có thể thoải mái làm được a."
Chính Nam vẫn 1 nụ cười bất biến, gật đầu: "Đúng vậy. Sư phụ từng nói luyện đan cũng giống như tu luyện vậy, nếu chỉ chăm chăm muốn leo lên tầng cao hơn mà không quan tâm tới nền móng, cuối cùng cũng chỉ là tự hạn chế độ cao của mình mà thôi."
Lê Nhân Doanh chấn động, lời này làm sao nghe giống như phản phác quy chân, lá rụng về cội như vậy a. Hắn không biết rằng những lời vừa rồi hoàn toàn là Chính Nam mở mắt nói mò, toàn là từ kiếp trước đọc truyện thấy được mà thôi.
Lê Nhân Doanh cũng không muốn bàn thêm về chủ đề này, hắn là thương nhân, thứ hắn quan tâm nhất chính là tiền lời: "Như vậy, Dược Lão muốn bán đan dược này như thế nào? Lợi nhuận chia ra sao?"
Chính Nam biết mấu chốt đã đến rồi, hắn nghiêm mặt nói: "Dược liệu, tuyên truyền, mặt bằng và bán hàng do Phúc Đạt chịu trách nhiệm, đan dược do sư phụ em chịu trách nhiệm. Lợi nhuận chia 8 - 2."
Lê Nhân Doanh ngập ngừng: "Như vậy có ít quá không? Mặc dù bên anh chịu trách nhiệm nhiều khâu hơn nhưng phần quan trọng nhất vẫn là Dược Lão a."
Chính Nam vẻ mặt cổ quái: "Ý em là sư phụ em 8, Phúc Đạt 2 á. Anh có bị nhầm không?"
Lê Nhân Doanh đập bàn một cái, đứng lên trừng mắt nói: "Em nói là bên anh phải làm từng đó chuyện, cuối cùng lợi nhuận chỉ được 20%? Sao em không đi ăn cướp đi?"
Chính Nam vẻ mặt hờ hững nói: "Nghe ra thì có vẻ nhiều nhưng anh đừng quên, nếu như không có đan dược của sư phụ em, Phúc Đạt vẫn là Phúc Đạt, vẫn là cửa hàng kinh doanh đan dược, vũ khí, thiên tài địa bảo như bao lâu nay vẫn thế. Nhưng 1 khi những đan dược này được đẩy ra ngoài, như vậy danh tiếng của Phúc Đạt không chỉ là ở Hà thành đơn giản như vậy, thị trường khả năng sẽ bành trướng lên gấp 10 lần, thậm chí hơn nữa."
"Anh nói có đúng hay không!?"
Lê Nhân Doanh bình tĩnh ngồi xuống, vừa rồi hắn cũng chỉ là giả vờ tỏ ra quá khích mà thôi, bây giờ đã không cần thiết nữa, bởi vì hắn biết, hôm nay hắn gặp đối thủ rồi.
Trầm ngâm một lúc, Lê Nhân Doanh nói: "Người ngay không nói chuyện mờ ám, 8 - 2 bên anh chấp nhận được, nhưng anh cần bên em phải đảm bảo không có cửa hàng thứ 2 tham gia vào thỏa thuận này. Em hiểu ý anh nói chứ?"
Chính Nam mỉm cười: "Em và sư phụ là luyện dược sư, không phải là doanh nhân. Cái bên em cần là dược liệu chứ không phải tiền, vì vậy anh yên tâm. Anh đừng nghĩ rằng 20% lợi nhuận là miễn cưỡng, bởi vì…"
Chính Nam lại lấy từ trong balô hệ thống ra một viên đan dược màu trắng ngà. Nằm trong lòng bàn tay hắn, viên đan dược kia vẫn chậm rãi hấp thu thiên địa linh khí tẩm bổ chính bản thân mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!