Diệp Liên Hoa nhún vai, đứng dậy. Hành động này khiến toàn thân cô cảm giác được một trận mát mẻ, khoan khoái. Cô cúi đầu nhìn xuống, lập tức mặt trở nên đỏ bừng.
"Hắn… nhìn thấy hết rồi sao!?"
- Diệp Liên Hoa cảm thấy nếu có cái lỗ cô nhất định sẽ chui vào, chờ Chính Nam chết rồi cô mới chui trở ra.
Thì ra là do Diệp Liên Hoa mặc quá kín, thời tiết oi bức của mùa hè kết hợp với việc ngồi luyện đan cạnh lò lửa thời gian dài khiến mồ hôi của cô thấm ướt hết quần áo, dính chặt vào da thịt. Mặc dù không bại lộ gì cả nhưng đường cong vẫn là là được khắc họa rất tốt, đặc biệt khi cô ngồi thẳng lưng thì phần ngực nhấp nhô và eo thon càng trở nên rõ rệt.
Diệp Liên Hoa dùng chân khí hong khô quần áo rồi cởi phăng lớp đồ đen bên ngoài ra, lộ ra bên trong bộ đồ thường phục thoải mái hơn. Nhìn đống quần áo đen bên cạnh, cô nhịn không được nghĩ: "Tên kia tính ra vẫn là đàn ông, vì giữ thể diện cho mình nên mới đi ra ngoài lấy nước."
Lát sau Chính Nam trở lại với 2 ly nước trái cây, cười nói: "Cô uống thử đi, rất có lợi cho da và tóc."
- Hắn đưa cho Diệp Liên Hoa ly nước có màu cam.
Diệp Liên Hoa tò mò uống thử một ít, chính cô cũng không để ý là mình hoàn toàn không có ý phòng ngự Chính Nam. Khẽ nhấm nháp một chút, cô hỏi: "Cam và cà rốt a, nhưng giống như còn có thêm thứ gì đó?"
"Không có a."
- Chính Nam cầm lấy ly nước ép cam
- cà rốt của Diệp Liên Hoa uống thử: "Bình thường, có gì khác đâu!?"
"H
-hắn… hắn uống ly nước của mình."
- Diệp Liên Hoa đỏ mặt cúi đầu, đi luyện đan.
"Cô không uống nữa sao, ngon mà!"
- Chính Nam không hiểu sao Diệp Liên Hoa tự dưng quay lưng đi. Hắn nhún vai đặt 2 ly nước ép lên bàn rồi nói: "Tôi dạy cô thêm 1 lần rồi cô tự mình luyện tập nhé, mọi thứ đều không có gì khác biệt, cô chỉ cần tập trung hơn vào các chi tiết nhỏ là sẽ ổn thôi."
"Hả!? À, được… được."
- Diệp Liên Hoa có chút thất thần, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
…
"Này, tập trung… cô khống hỏa xuất hiện sai lầm…"
"Sai định lượng, tăng nhiệt độ lên đi…"
"Khoan! Cô cầm nhầm dược liệu rồi kìa… đừng…"
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, khói bốc mù mịt trong phòng khiến Chính Nam phải nhanh chóng chạy ra mở cửa phòng để thoát khói.
Lát sau chờ khói bay bớt ra ngoài, Chính Nam mới cau mày nói: "Cô bị gì thế, lúc nãy còn rất tốt… phụt, hahaha."
- Nhìn thấy "thảm trạng" của Diệp Liên Hoa, hắn nhịn không được bật cười thành tiếng.
Diệp Liên Hoa lúc này chính xác là "mặt đen như đáy nồi", vụ nổ lô hun cô một mặt đầy tro bụi.
"Cười cái gì mà cười."
- Diệp Liên Hoa quát lớn, vành tai đều đỏ nhưng mặt cô đen quá nhìn không ra là có đỏ hay không: "Nhanh lấy nước cho tôi rửa mặt."
"Được được, không cười, không cười."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!