Chương 20: Cấp 2 hoàn mỹ đan dược

"Không có ý gì cả."

- Chính Nam lắc đầu: "Tôi chỉ là tự hỏi…"

"Nếu như Mộc Hương được thêm vào trước khi Bà La Tử hoàn toàn bị luyện hóa thì tác dụng trung hòa hỏa tính của nó có phải là tốt hơn không, lượng tinh hoa bị tiêu hao có phải là được giảm bớt hay không, có phải là sẽ giúp tăng số lượng thành đan hay không?"

"Hoặc là, Phòng Phong nên được thêm vào giữa quá trình dung đan, khi đó tác dụng điều hòa và bồi dưỡng kinh mạch sẽ được giữ lại nguyên vẹn, đồng nghĩa với phẩm chất đan dược sẽ tăng lên chứ?"

...

"Nói bậy…"

- Diệp Liên Hoa cao giọng muốn quát Chính Nam, thế nhưng là con nhà nòi của một gia tộc luyện đan hàng đầu, cô lập tức cảm thấy lời Chính Nam vừa nói… dường như là không sai.

Diệp Liên Hoa kìm nén cảm giác rạo rực trong lòng muốn lập tức mở lò thử nghiệm những gì Chính Nam vừa nói, lạnh giọng hỏi: "Cậu biết mình vừa mới nói gì không?"

"Tất nhiên là biết."

- Chính Nam nhún vai: "Không phải là Chân Khí Đan sao!?"

"Cậu đã biết Chân Khí Đan vậy hẳn là phải biết nó là cấp 3 đan dược."

- Diệp Liên Hoa ánh mắt lạnh lùng: "Một tên tân tấn cấp 1 Luyện Dược Sư như cậu…"

"Diệp tiểu thư, tôi rất thất vọng."

- Chính Nam lắc đầu thở dài: "Tôi cứ nghĩ rằng cô là con nhà nòi, tầm mắt sẽ khác chứ. Không ngờ cô cũng như những kẻ tầm thường ngoài kia, nhìn vào chút hư danh và một tấm huy hiệu để phán xét người khác."

Diệp Liên Hoa há hốc mồm, mặt đầy mộng bức!

Diệp gia thiên kim, ông nội là Dược Tông, cha là Dược Vương, bản thân lại là có tiếng thiên tài vậy mà ở nơi này bị Chính Nam mắng thành loại người "kém sang" như vậy.

Thế nhưng mà… thế nhưng mà…

Tại sao cô lại không ghét cảm giác bị người khác "răn dạy" như vậy chứ?

"Dựa… dựa vào cái gì… dựa vào cái gì mà cậu nói tôi… như vậy?"

- Diệp Liên Hoa gằn giọng.

"Không phải rành rành trước mắt sao?"

- Chính Nam liếc mắt Diệp Liên Hoa, giọng đầy tính gia trưởng: "Cô cảm thấy mình tu vi mạnh hơn, đẳng cấp luyện dược cao hơn, xuất thân hiển hách hơn thì mặc định là tôi phải nghe lời, phục tùng cô sao?"

Diệp Liên Hoa không nói gì mà chỉ đứng im tại chỗ, bởi vì đơn giản cô đúng là cảm thấy như thế.

"Sai, đều sai."

- Chính Nam lắc đầu: "Cô sinh ra, lớn lên ở một độ cao hơn người thật, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc cô sẽ tới đích trước người khác, cũng không đồng nghĩa với việc những người đang ở phía sau cô đều phải lấy cô làm mục tiêu."

"Cô tự cho mình cái quyền nhìn người từ trên xuống quá lâu rồi!"

Chính Nam mặc kệ vẻ mặt đã tím đen vì tức giận của Diệp Liên Hoa mà tự mình đi tới lò luyện đan mà cô mới sử dụng, nghĩ: "Quả nhiên, đại gia tộc thiên kim thứ gì cũng có, chỉ thiếu người dám mắng thẳng vào mặt họ. Mắng mấy câu đã tăng được 2 điểm thiện cảm, hắc hắc."

"Trang, tỏa định Diệp Liên Hoa."

"Tích… tiêu hao 1 điểm mị lực tỏa định phú bà Diệp Liên Hoa thành công."

Diệp Liên Hoa đang muốn mở miệng phản bác, bỗng nhiên trái tim nhảy một cái. Cô nghiêng đầu suy nghĩ lại về những gì Chính Nam vừa nói: "Giống như… không sai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!