Chương 2: Hệ Thống Nhận Chủ

"Đây là… Hở??? Hả??? Hảảảảảảảảảảả... "

- Một tiếng hét thảm vang lên thấu trời xanh được phát ra từ chuồng ngựa của Lý gia.

Nằm trên mặt đất lạnh tanh trong chuồng ngựa, Chính Nam một mặt sợ hãi, ánh mắt đề phòng nhìn con ngựa đang nhìn mình chằm chằm đằng kia. Bỗng nhiên…

"Mới tỉnh lại mà cậu có vẻ mạnh khỏe nhỉ!? Lão cảm thấy an tâm hơn một chút đấy."

- Tiếng Thượng Đế lại vang lên.

Chính Nam ngoảnh đầu nhìn quanh, phát hiện nơi này ngoài hắn ra chỉ có mỗi con ngựa là sinh vật sống. Hắn tò mò hỏi: "Thượng Đế!? Ngài không còn cách xuất hiện nào "sang trọng" hơn được 1 chút sao?"

"Haha, chỉ là để nói chuyện, không cần quan tâm nhiều như vậy. Chà chà… thân thể mới này của cậu có vẻ bị thương khá nặng đấy. Được rồi, lão sẽ giúp cậu trị thương lần này…"

- Con ngựa vẫn nhìn chằm chằm Chính Nam, miệng nó không cử động chút nào nhưng hắn vẫn nghe rõ tiếng Thượng Đế phát ra từ con ngựa.

Một tia sáng phát ra từ giữa trán con ngựa chiếu thẳng vào người Chính Nam. Chỉ 1 lát sau khi được tia sáng chiếu vào, các vết thương ngoài da của hắn đều biến mất, đau nhức cũng không còn, thân thể gầy gò cũng trở nên có da có thịt hơn, thậm chí ngũ quan trên gương mặt hắn đều đang chậm rãi xê dịch.

Tận mắt nhìn tất cả những chuyện này xảy ra trên người mình, Chính Nam thầm than: "Thậm chí quần áo rách cũng lành lại, thật thần kỳ. Quả nhiên là thần a."

"Được rồi. Vì không muốn đảo lộn mọi thứ quá nhiều nên lão chỉ có thể làm như vậy cho cậu. Bây giờ cậu đã có cuộc sống mới thì hãy cố gắng sống cho tốt. Về nhân

- quả của kiếp trước, lão sẽ sắp xếp cho gia đình cậu trúng 1 lần vé số lớn, còn sau đó như thế nào thì đó là vận mệnh của họ, lão sẽ không can thiệp nữa. Cậu còn gì để hỏi không?"

- Thượng Đế tỏ ra rất chu đáo với Chính Nam.

Chính Nam lắc đầu nói: "Cảm ơn Ngài, Thượng Đế. Cháu tin người thân cháu rồi cũng sẽ ổn thôi, việc cháu cần làm bây giờ là làm quen với cuộc sống mới. Cảm ơn Ngài đã đáp ứng các yêu cầu của cháu. Hi vọng sẽ có dịp được gặp lại Ngài, mà, không nên qua sớm mới tốt, haha."

- Nói, hắn cười sảng khoái giơ ngón tay cái về phía "con ngựa".

Thượng Đế cũng cười đáp: "Haha, tốt. Lão cũng hi vọng có ngày được gặp lại cậu… không nên quá sớm mới tốt… "

...

Trò chuyện cùng Chính Nam thêm vài câu rồi tạm biệt, Thượng Đế thở dài 1 hơi, tiếp tục nằm lim dim trên ghế đu của mình.

Một cô gái bỗng dưng hiện ra sau chiếc ghế Thượng Đế đang nằm, nhẹ giọng hỏi: "Ngài làm như vậy thật sự ổn không?"

Thượng Đế không mở mắt ra mà chỉ vuốt râu nói: "Không có gì. "Chỗ đó" càng lúc càng loạn rồi, nó cần phải được làm mới từ bên trong. Đi đi, trợ giúp cậu bé đó trưởng thành, cẩn thận một chút."

Cô gái không nói thêm mà chỉ khẽ gật đầu rồi biến mất. Thế nhưng giọng cô vẫn vang lên thăm thẳm: "Mà, ngài không thể xuất hiện với bộ dạng nào có khí phách hơn một chút sao. Bộ dạng này…"

Thượng Đế mở ra 2 mắt, khí tức nguy hiểm tràn ra, lạnh lùng nói: "Bản Thiên Tôn… thích!"

Lại nói tới Chính Nam. Sau khi cùng Thượng Đế tạm biệt, hắn mới tỉ mỉ hồi tưởng lại ký ức của nguyên chủ kiếp này, thế nhưng mà...

"Tích… hệ thống đang trong quá trình nhận chủ… nhận chủ thành công."

"Tích… hệ thống đang trong quá trình cài đặt… cài đặt thành công."

"Tích… hệ thống đang tải giao diện, chức năng,... vui lòng không ngắt mạng hoặc tắt máy."

Trong đầu Chính Nam hiện ra liên tiếp tiếng cơ giới giọng nữ thông báo, đồng thời trước mắt hiện ra một giao diện đồng cỏ xanh vắt ngang chân trời, thật giống như chia trời đất ra làm hai vậy, đáng chú ý là giữa màn hình còn có cái đồng hồ cát đang xoay liên tục.

"Đây không phải màn hình khởi động Windows XP chứ? Thời đại nào rồi cái hệ thống này còn chạy Windows XP?"

- Chính Nam nghi hoặc nhìn giao diện "quen thuộc" trước mặt mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!