Chương 16: Thừa Phong Truy Nguyệt Tán

Đỗ Hoàng Khoa đi rồi, Gia Nguyệt phú bà mới lo lắng nói: "Anh Nam, vừa rồi anh cũng nghe ra bẫy rập trong lời hắn nói chứ?"

"Nghe ra. Có chuyện gì sao?"

"Nghe ra anh còn đồng ý."

- Gia Nguyệt phú bà gấp: "Lỡ đâu anh thua thì phải làm sao?"

Chính Nam mỉm cười, xoa đầu Gia Nguyệt phú bà: "Không sao đâu. Em phải có lòng tin vào anh chứ, chỉ là khảo thí cấp 1 Luyện Dược Sư thôi mà."

"Không phải chuyện tin hay không tin mà là anh biết Đỗ Hoàng Khoa là ai không?"

- Gia Nguyệt phú bà đầy mặt lo lắng, không có tâm trạng hưởng thụ Chính Nam ôn nhu.

"Hả!?"

- Chính Nam ngẩn người: "Còn có bối cảnh sao?"

"Có, rất lớn nữa là đằng khác."

- Gia Nguyệt phú bà thở dài: "Hắn là cháu của hội trưởng đó a. Vừa rồi nhìn hắn tức giận như vậy, không ngoại trừ khả năng hắn động tay động chân vào bài thi của anh đâu."

"Cmn!"

- Chính Nam nhịn không được văng tục trong lòng: "Bảo sao Trang hào phóng cho tới 2 điểm trong nhiệm vụ, thì ra là còn có vụ này. Lần này bị lừa thảm rồi."

Trong lòng khóc 2 lít nước mắt nhưng ngoài mặt Chính Nam vẫn tràn đầy tự tin, vỗ ngực nói: "Trước thực lực của anh thì mọi âm mưu quỷ kế chỉ là trò cười, em đừng lo."

Thấy Chính Nam tự tin như vậy, Gia Nguyệt phú bà cũng yên tâm hơn không ít nhưng lo lắng trong lòng lái đi không được.

Chính Nam hỏi Gia Nguyệt phú bà thêm về các vấn đề cần lưu ý cũng như thủ tục trước và sau khảo thí để đối phương không có cơ hội bắt bẻ hắn.

Khoảng 20 phút sau, cô gái tiếp khách trở lại nói với Chính Nam: "Mời anh đi theo tôi."

Chính Nam gật đầu đi theo cô gái. Gia Nguyệt phú bà cũng muốn đi theo nhưng bị cản lại: "Lý tiểu thư, khảo thí Luyện Dược Sư chỉ cho phép thí sinh và giám khảo trong phòng, mong Lý tiểu thư thông cảm."

"Gia Nguyệt."

- Chính Nam cười nói: "Đừng lo, chỉ là khảo thí cấp 1 Luyện Dược Sư, em ở đây chờ anh một lát là được."

Gia Nguyệt phú bà bất đắc dĩ lắc đầu: "Vậy anh cố gắng làm thật tốt nhé, em ở bên ngoài ủng hộ anh."

Chính Nam đi theo cô gái tới trước một cánh cửa rất cao, rất lớn. Cô gái bước sang một bên, lấy ra một tấm lệnh bài đưa cho Chính Nam rồi làm tư thế mời: "Đây là nơi cuộc thi diễn ra, còn đây là lệnh bài thân phận thí sinh của anh. Xin mời!"

Chính Nam nhận lấy lệnh bài, lật qua lật lại xem, hoàn toàn không phát hiện lệnh bài này có gì đặc biệt. Hắn gật đầu: "Cảm ơn."

- Nói, hắn từng bước vững chắc đẩy ra cánh cửa rồi bước vào.

Cô gái lưỡng lự như có gì đó muốn nói nhưng lại thôi, cuối cùng hóa thành thở dài nhìn theo bóng lưng Chính Nam khép dần sau cánh cửa.

Chính Nam bước vào bên trong, cánh cửa tự mình đóng lại khiến hắn tự nhủ trong lòng: "Thật hiện đại a, còn có cả cửa cảm ứng."

Chính Nam đưa mắt đánh giá xung quanh. Căn phòng rất rộng với nhiều tủ và kệ được đánh dấu tỉ mỉ nhưng hầu hết là cấp 1 dược liệu. Điều đáng chú ý duy nhất là ba người đang ngồi trên cao ở phía cuối căn phòng, một ông lão ở giữa, một người đàn ông trung niên ở bên trái và một người mặc áo choàng đen kín mít bên phải.

Chính Nam dọc theo tấm thảm tới trước một cái bàn gỗ bày sẵn giấy bút, mở miệng nói: "Xin chào các vị. Tôi là Chính Nam…"

"Không cần nói nhảm, trực tiếp viết đáp án đi. Đề bài ở trong lệnh bài."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!