Chương 15: Khảo thí luyện dược sư

Thấy Chính Nam cứ chăm chú nhìn theo mông người ta, Gia Nguyệt phú bà hừ một tiếng: "Anh Nam! Anh có biết nội dung khảo thí lần này là cái gì không?"

"Không biết."

- Chính Nam nhìn qua Gia Nguyệt phú bà: "Lần trước em khảo thí nội dung là gì?"

Gia Nguyệt phú bà ngẩng cao cổ, nghiêng đầu: "Bây giờ mới nhìn người ta, lúc nãy thì chỉ biết nhìn chằm chằm vào… hừ."

"Con bé này mới 12 tuổi, làm sao mắt sắc như vậy a?"

- Chính Nam cười khổ: "Anh nếu không làm như vậy, cô ta sẽ nghĩ anh khinh thường cô ta, từ đó căm ghét rồi nghĩ đủ cách làm khó dễ a. Có câu "thà chọc Diêm La Vương, đừng đắc tội quỷ dẫn đường", chính là đạo lý này."

"Thật vậy sao?"

- Gia Nguyệt phú bà nửa tin nửa ngờ: "Nghe khá vô lý nhưng… em tin anh, hì hì."

Chính Nam mỉm cười xoa đầu Gia Nguyệt phú bà, trong lòng thở phào một hơi: "Trốn qua một ải. Thật cmn nguy hiểm."

- Những lời vừa rồi hắn đích thị mở mắt nói mò, ngụy biện cho việc hắn soi gái mà thôi.

Gia Nguyệt phú bà cười híp cả mắt, nói: "Lần trước em khảo thí gồm có hai nội dung. Thứ nhất là nhận diện dược liệu và công dụng, trả lời được đúng 7 trên 10 loại dược liệu là được tính qua cửa. Tiếp theo là dùng chính các loại dược liệu vừa nhận diện được luyện chế thành một loại đan dược bất kỳ, chỉ cần thành đan mà không phải độc dược là được."

"Thì ra là vậy."

- Chính Nam gật gù: "Anh đến đăng ký khảo thí cấp 1 Luyện Dược Sư, vậy thì những dược liệu đó hẳn là đều cấp 1 a?"

"Em cũng không chắc lắm."

- Gia Nguyệt phú bà nghiêng đầu: "Lần đó em chỉ nhận biết được 8 trên 10 loại dược liệu, 2 loại còn lại đến bây giờ vẫn chưa nghĩ ra đó là dược liệu gì. Em đoán có thể là loại cấp 1 cực hiếm hoặc có thể là cấp 2."

Chính Nam gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ. Trước đây hắn thi đại học cũng gặp tình trạng tương tự, đó là sẽ có một hạng mục rất khó để lọc ra những thiên tài thực sự, phần còn lại tối đa cũng chỉ được 9,75 thôi chứ không được 10.

"Ồ! Gia Nguyệt, là em sao?"

- Đang lúc Chính Nam há miệng muốn hỏi thêm thì phía sau hắn vang lên một tiếng nói.

Cả Chính Nam lẫn Gia Nguyệt phú bà đều quay đầu lại phía sau, cách hai người không xa là một thiếu niên khoảng 15, 16 tuổi, thân hình béo tròn, mặc áo choàng Luyện Dược Sư đang tươi cười bước tới.

"Gia Nguyệt, lâu lắm không thấy em tới Luyện Dược Sư công hội a, hình như lần trước em tới là lúc em khảo thí cấp 1 Luyện Dược Sư nhỉ? Cũng gần hai tháng rồi đấy."

- Thiếu niên cực kỳ niềm nở với Gia Nguyệt phú bà, còn Chính Nam, hoàn toàn vô hình.

Gia Nguyệt phú bà níu lấy tay Chính Nam, cau mày nói: "Đừng có xưng hô thân như vậy, bản tiểu thư không có thói quen để người lạ gọi tên mình."

Thiếu niên kia nghẹn tím cả mặt, may mà nơi này hiện tại không có ai a, à, thật ra là còn có một người khác tồn tại. Hắn không nói lại Gia Nguyệt liền chuyển sự chú ý lên người Chính Nam: "Người này là ai? Hạ nhân của Lý phủ sao? Nơi này là hắn có thể tới sao?"

- Giận cá chém thớt chính là nói trường hợp này.

"Đây là ai liên quan gì tới anh?"

- Gia Nguyệt phú bà lập tức xù lông: "Nói cho anh biết, hôm nay anh Nam tới đây là để khảo thí cấp 1 Luyện Dược Sư. Chỉ cần khảo thí xong thì hai người cũng có thân phận ngang nhau rồi, đừng có xem thường anh ấy."

"Gia Nguyệt, cô gái phải biết rụt rè."

- Chính Nam gõ nhẹ vào đầu Gia Nguyệt phú bà rồi quay qua thiếu niên kia, đưa tay ra, cười nói: "Tôi là Chính Nam, chào cậu."

"Anh Nam!? Gia Nguyệt!? Còn dám gõ đầu!?"

- Thiếu niên kia há hốc mồm, lát sau gương mặt lạnh lùng, nói: "Anh là ai tôi không quan tâm, nếu như anh muốn dựa vào Gia… Nhị tiểu thư để đi cửa sau vào Luyện Dược Sư công hội thì tôi nói cho anh biết, anh tính sai rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!