Chương 14: Luyện dược sư công hội

Chính Nam dừng lại: "Còn có chuyện gì sao?"

- Hắn có chút chột dạ.

Lê Nhân Doanh từ trong túi chứa đồ lấy ra một cái hộp gỗ màu nâu, hoa văn tinh xảo, cười nói: "Không có gì quan trọng, thấy ngài thích uống trà như vậy nên tôi tặng ngài chỗ trà này. Hi vọng hợp tác vui vẻ."

Chính Nam nhìn hộp trà một lát rồi lạnh nhạt nói: "Như vậy cảm ơn cậu rồi."

- Hắn cầm lấy hộp trà rồi đi thẳng ra cửa, không quay đầu lại, tiếp tục đi thẳng xuống cầu thang rồi rời đi. Hắn sợ nếu tiếp tục nói sẽ lộ ra manh mối.

Có câu "nói dài, nói dai thành ra nói dở", nhất định phải biết điểm dừng.

Chính Nam đi rồi Lê Nhân Doanh mới thu lại vẻ mặt nhất kinh nhất sạ vừa rồi, khí tức ngay lập tức trở nên trầm ổn. Hắn đóng lại cửa phòng, rồi theo cầu thang đi lên tầng ba.....

Rời khỏi Phúc Đạt, Chính Nam quẹo qua không biết bao nhiêu phố, bao nhiêu ngõ chỉ để đảm bảo không có ai bám theo(mặc dù có ai bám theo hay không thì thật tình là hắn không biết, hắn chỉ cảm thấy làm như vậy cho giống trong film).

Về tới Lý gia, Chính Nam đi thẳng tới phòng luyện đan nghỉ ngơi. Nơi này bây giờ chính là phòng hắn bởi vì Gia Nguyệt phú bà nói cô bé đã xin cha cho phép Chính Nam dọn qua đây ở và dạy cô bé luyện đan mỗi ngày.

Nhìn bảng thông tin, Chính Nam thì thầm: "Còn ba ngày nữa là hết thời hạn nhiệm vụ, mà còn thiếu 2 cấp nữa mới đạt cấp 10 theo yêu cầu nhiệm vụ. Nên làm sao đây?"

Tăng thiện cảm với Gia Nguyệt lên 71 rõ ràng là không hợp lý, cảm tình là cần phải bồi dưỡng, không thể nói muốn tăng lên là tăng lên được. Huống hồ 71 là mốc "tình yêu", hẳn là sẽ không quá dễ dàng.

Tăng cấp nghề cũng không khả thi nữa, thiên phú còm của hắn đã bóp chết khả năng này.

"Trang, tôi sử dụng đan dược có được hay không?"

"Tích… không thể sử dụng các loại tu vi, tu luyện đan dược. Chữa thương, cường hóa hay các loại phụ trợ đan dược khác có tác dụng nhưng sẽ rất hạn chế."

"Cái gì!?"

- Chính Nam nhảy dựng lên: "Không thể tăng tu vi, không tăng tốc tu luyện, thậm chí chữa thương cũng bị hạn chế?"

"Tích… bởi vì linh hồn và số mệnh ký chủ không thực sự thuộc thế giới này, một số pháp tắc là không thể theo lẽ thường áp dụng. Ký chủ cảm thấy sử dụng đan dược để tăng lên tu vi có lợi hay cộng điểm lên cấp có lợi?"

Chính Nam á khẩu. Thì ra lợi thế của hắn là phải đánh đổi từ những thứ khác tới: "Quả nhiên! Không có cái gì là miễn phí a."

Ngày hôm sau, còn hai ngày trước khi nhiệm vụ hết hạn.

Chính Nam lấy cớ cuối tuần, cố ý dẫn theo Gia Nguyệt phú bà ra ngoài dạo chơi, còn làm thêm mấy món ngon để dụ dỗ cô bé hòng kiếm điểm thiện cảm. Kết quả… chẳng ra làm sao.

"Tích… thiện cảm càng về sau sẽ càng khó tăng lên, càng yêu cầu ký chủ phải đầu tư thêm thời gian và chất xám. Cưỡng cầu như vậy là không được."

Cảm thấy làm nhiệm vụ vô vọng, Chính Nam lại dẫn Gia Nguyệt phú bà đi lòng vòng trong thành, hi vọng có tên ngu ngốc nào đó nhảy ra phá đám để xuất hiện nhiệm vụ ngẫu nhiên.

Thế nhưng danh tiếng Lý Gia Nguyệt quá lớn, ra ngoài lại mang theo một đám hung thần ác sát hộ vệ khiến người đi đường nhìn còn không dám nhìn, nói gì tới chuyện có người gây sự.

Buổi tối, lê thân xác mệt mỏi về nằm vật trên giường, Chính Nam thở dài: "Cứ tưởng có hệ thống sẽ đỡ mệt, không ngờ cũng không khác là mấy."

"Tích… bằng thiên phú cấp 3 và thu nhập của ký chủ, muốn lên được cấp 10 "Cực cảnh" không tốn 50 năm thì đừng có mơ."

"Được rồi."

- Chính Nam không rảnh đôi co với một cái A.I, điều hắn quan tâm hiện tại làm thế nào kiếm tới 2 điểm cấp nữa mà thôi: "Nói cái đó bây giờ không có tác dụng gì cả. Làm sao hoàn thành nhiệm vụ đúng hẹn mới quan trọng này. Trốn đến tận dị giới này rồi làm sao vẫn còn bị "Deadline" dằn vặt, có để cho người ta sống nữa hay không a!"

"Tích… gợi ý cho ký chủ, điều kiện kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên là có người nhắm vào quan hệ giữa ký chủ và phú bà."

"Xì, cái đó…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!