Chương 8: Xưng Hô

Sáng hôm sau, cái điện thoại chết tiệt lại rung lên ầm ĩ. Giá như nó là cái đồng hồ báo thức chắc tôi cũng cầm nó ném đicho banh chành mới hả dạ mất. Ủ rũ dậy lết cái thân xác cạn kiệt sức lực ra khỏi phòng. Thế mà vẫn muộn học.

Chẳng vội như thời cấp III, cứ thấy muộn học là sợ vắt chân lên cổ mà chạy đua với tiếng trống trường, tôi chậm rãi đi bộ một mình trên con đường dần dần đã trở thành quen thuộc. Ở dưới này, con đường đi học thật hoang sơ, có lẽ là do kế hoạch xây dựng làng Đại học biến nó thànhnhư vậy.

Đút hai tay vào túi quần bước vào con đường cửa phụ vào trường, hàng cây che rợp mát cả một khoảng trời. Gió lùa qua rì rào mát rượi, tôi ngửa mặt lên hít một hơi thật dài hưởng thụ.

Vậy là cũng nửa học kì làm sinh viên rồi đấy.

- Tín!

- Có tiếng gọi giật tôi lại đằng sau.

- ...!

- Bông Xù hối hả chạy tới, trên tay cầm cả một chồng tài liệu photo dày cộm.

- Cái gì đây?

- Còn hỏi nữa, không biết ga lăng à?

Tôi đưa tay ra, tính đỡ hết trọn chồng tài liệu nặng trịch, nhưng Bông Xù nhất quyết không cho. Cô nàng gần như chia đôi, đưa tôi một chồng, còn ga lăng của tôi được định giá là hơn cô nàng có hai cuốn thôi. Thật là trẻ con.

- Lại ngủ dậy muộn à?

- Cô nàng nhìn mái tóc rối bù chẳng thèm chải của tôi.

- Ừ...!

- Suốt ngày ngủ, không còn gì thú vị hơn à!

Tôi nhún vai theo kiểu dĩ nhiên, vì thực chất không có nhiều thứ làm tôi cảm thấy hứng thú.

Bông Xù hôm nay thật khác lạ, khác lạ một cách lạ lùng. Bình thường, cô nàng chẳng bao giờ dừng gây ồn ào náo nhiệt, vậy mà giờ đây đi bên cạnh tôi chẳng gây ra một tiếng động.

- Này, hôm nay uống nhầm thuốc gì thế?

- Là sao?

- Đôi mắt Bông Xù ngước lên nhìn tôi.

- Còn sao nữa?

Đúng thật là lạ lùng, cô nàng chỉ mỉm cười, một cách mỉm cười chấp nhận, không có chút gì là chống cự hay phản đối. Tôi lắc đầu bước lên cầu thang dẫn lên tầng một, hôm nay lớp tôi có tiết ở trên đó.

- Nè, Tín...!

- ...?

- Tôi quay lại thấy Bông Xù cực kì nghiêm túc.

- Vi gọi tín bằng Anh nhé!

- ...!

- Tôinheo mắt đầy ngạc nhiên.

- Được không...?

- Cô nàng mất đi vẻ hồn nhiên, thay vào đó là sự bối rối ngập tràn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!