Chương 7: Những Người Cùng Khổ

Nói sơ qua về giải đấu Khoa tôi, nó thực ra mang quy mô nhỏ, được xem là một hoạt động ngoại khoá, giao lưu cho sinh viên không hơn không kém. Sau mấy lần bà ra tán vào, thuyết phục dữ dội cũng đủ chín đội tham gia, trải dài bố nkhoá. Lấy hai đội nhất nhì của mỗi bảng vào đá bán kết. Bảng của tôi chỉ là bốn đội, nên trận đầu tiên tuyệt đối không được để thua, chí ít tệ lắm cũng phải kiếm được một kết quả hoà. Nếu không sẽ tự đẩy mình vào thế khó.

Mới sáng sáu giờ kém, điện thoại tôi đã réo vang lên. Mắt nhắm mắt mở, tôi nhớ rõ ràng là đã tới giờ báo thức đâu.

- Alo, ai vậy?

- Tao... dậy đi, chuẩn bị!

- Còn sớm mà mày, cho tao ngủ chút nữa!

- Dậy sớm dùm tao ông nội!

Mặc cho thằng đội trưởng la hét bên kia, tôi cúp máy, ôm cái gối tranh thủ nướng thêm một chút nữa. Ấy vậy chưa được thêm mấy phút, tôi lại bị dựng dậy.

- Alo, ai vậy?

- Giọng tôi thều thào như kẻ sắp chết.

- Vi đây!

- Vi nào? Lộn số rồi!

- Vi chung lớp chứ Vi nào, ơ hay!

- Ờ... Bông ... có gì không?

- Dậy sớm đi đá banh chứ sao!

- Giọng thằng Phong vang lên đột ngột.

Hoá ra thằng Phong khai số điện thoại của tôi cho Bông Xù, giờ làm tôi bị quấy rối giấc ngủ. Cả đêm qua mải nói chuyện với thằng Tuấn nên thức khá khuya, tôi ngái ngủ bảo dậy rồi, Bông Xù mới chịu gác máy. Tôi lại nằm xuống giường nướng tiếp.

Hết người ngoài phá đám, đến lượt thằng trong phòng. Thằng Tuấn dậy nãy giờ lấy tay đấm tôi một cú đau điếng.

- Dậy mày, lên trường chiến thôi!

Nội công, ngoại kích, tôi không chịu được đành lết cái thân vào làm công tác vệ sinh buổi sáng. Vừa lò đâu ra đã thấy thằngTrung cũng chuẩn bị.

- Mày đi đâu đó?

- Lên xem mày đá!

- Nó tỉnh bơ trả lời.

- Ờ, tao nhớ hôm nay mày đâu có đi học đâu!

Ba thằng ra tới cửa, đúng như tôi dự đoán, cũng phải nán lại chờ Thương đi cùng. Thằng Trung hết giận tôi, nhưng qua chuyện đó nó cũng không thể không rút ra kinh nghiệm. Không biết dụng ý của nó là lên cổ vũ cho chúng tôi, hay đây là buổi hẹn hò trá hình của nó nữa.

Suốt quãng đường đi, tôi và thằng Tuấn biết ý, luôn đi tụt lại phía sau.

Lên đến sân, chúng tôi cũng phải chờ đợi. Thằng Tuấn đá trận đầu tiên nên vẫy tay tạm biệt ba đứa tôi. Thả người cái phịch xuống ghế đá, tôi càm ràm:

- Còn gần một tiếng nữa mới đá, biết thế nướng thêm xíu!

- Mày ngủ chưa đủ à?

- Chưa, ngủ thêm có mất gì đâu!

- Tôi nhún vai, trả lời thằng Trung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!