Có vẻ như việc tôi không từ mà biệt khiến thằng Trung trở nên khó chịu, nó cũng chả thân thích với tôi như trước nữa. Mặc ấy bà tám phòng bên thấy mặt tôi là tránh mặt, chán đến nổi chẳng thèm chê bai thì nó cũng chẳng còn ra mặt mà bênh vực thêm một câu nào.
Nó giận tôi, còn tôi đơn giản coi nó như một thằng con nít, giận vì mấy chuyện không đâu.
Lúc ấy ngoài thằng Tuấn với thằng Việt ra, tôi cũng ít khi bắt chuyện với ai nữa. Thằng Khánh cứ đi học về là nó chơi game giải lao, còn thằng Sơn thì lúc nào cũng cắm cúi bài vở. Dần dần, phòng chúng tôi dẹp luôn cái trò đánh bài công khai chống đối.
Cũng may mắn trên trường, nó không đến nổi chán nản như thế. Lớp chúng tôi đăng kí những hai đội banh để tham gia giải khoa, vì luật không giới hạn số lượng đội bóng tham dự. Thế nên chúng nó thách thức nhau đá thử để kiểm thử đội hình.
Chiều ngày thứ tư, vừa hết tiết là lớp ào hết cả ra sân, thằng nào cũng thủ sẵn giày đá banh mang theo từ trước. Đá sân bảy người nên cầu thủ thì ít mà khán giả thì nhiều.
Tôi không được đá, chỉ để ở ngoài ngồi ghế đá dự bị. Thương ngồi cạnh tôi xem nội chiến.
- Cậu cũng thích đá banh à?
- Tôi quay sang hỏi.
- Không thích lắm!
- Thế sao lúc nào trên sân kí túc xá cũng thấy...?
- Không có gì làm mà!
- Thương nhoẻn miệng cười.
Lớp chúng tôi có khá nhiều cô bạn dễ thương duyên dáng, điều đó làm động lực ấy thằng cầu thủ bung hết sức ra đá, buồn cười nhất là cái cảnh có mấy ông tướng vừa đá vừa liếc ra ngoài nhìn trộm nữ cổ động viên. Nhưng mới được một lúc, nhiều thằng đã thở dốc ra, hai tay chống đầu gối tranh thủ thở. Đến như ông thủ môn đội tôi cũng đưa tay quệt mồ hôi liên tục.
Mười lăm phút, mành lưới đội tôi rung lên hai lần. Buộc cái thằng to miệng nhất đội, cũng là thằng đá hay nhất phải hét thay người.
- Ê, bạn gì ơi?
- Gọi Tín kìa?
- Thương nhắc tôi. Tôi quay lại nhìn đội trưởng.
- Thay số tám đi!
Thằng vừa được thay ra sân to như hộ pháp, dễ phải gấp rưỡi tôi mất, nó thở dốc và mặt tái mét vì vận động quá sức. Cả lớp ồ lên khi thấy tôi vào sân.
- Ê, học lớp mình à?
- Nó tên gì nhỉ?
Bọn bạn thắc mắc cũng phải, ngày đi học tôi thường lầm lì ngồi ở gần cuối lớp, chẳng bắt chuyện với ai, hết giờ là như mộ tcái máy bắt tuyến xe bus số 10. Giữa tôi và lớp, may ra có Thương là mối dây liên lạc duy nhất.
Bỗng, bóng vụt qua chân tôi, thằng bạn cùng đội chuyền bóng đúng lúc tôi đang lơ mơ suy nghĩ.
- Thế mà cũng không đỡ được, tập trung coi!
- Thằng đội trưởng hét muốn banh cả màng nhĩ.
"Ừ, thì nghiêm túc".
Tôi đuổi theo đối thủ, en vai, tắc banh. Nó khá yếu nên mất đà, trả lại bóng cho tôi. Tôi dốc bóng, giả chuyền cho thằng đội trưởng đang xin banh, ngoặt sang hướng khác qua một thằng nữa. Sân khá tồi nên bóng ra gần sát đường biên, tôi xoay pa kéo banh xuống góc, kịp tạt một đường hú hoạ.
Thằng tiền đạo nhảy lên đánh đầu, bóng đập xà ngang bay ra ngoài, trong cái ồ tiếc nuối của khán giả.
Tôi vào sân, thi đấu tốt hơn thằng bạn số tám, nên thế trận khá cân bằng. Đến khi thằng lớp trưởng báo hết giờ, tỉ số sát nút khi đội tôi thua 1- 2.
- Mày tên gì thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!