Tôi chạy xe thẳng lên nơi đã hẹn với tụi bạn. Con đường quen thuộc được hai hàng cây hai bên ôm trọn vào, một cảm giác hoài niệm ùa về trong tôi. Con đường này, ba năm đi học, hầu như tôi chủ yếu đi bằng xe bus, coi như cũng đã thành một phần quá thân quen.
Quán cà phê cạnh trường
- địa điểm tụ họp
- đá chống xe và hồi hộp đi vào. Cũng đã lâu lắm rồi tôi chưa được nhìn lại những khuôn mặt thân quen thời còn phải mang phù hiệu trường, bảng tên, nơm nớp lo sợ khi bị gọi tên mỗi khi giờ kiểm tra bài cũ. Khá là đông, cũng phải gần nữa lớp chứ không ít. Nhóm nhà lá chúng tôi thiếu thằng Vũ và thằng Bình, một thằng không về, còn một thằng vì đặc thù ngành học, không được về.
Tôi không thấy mặt cô nàng bí thư của lớp.
Khẽ gật đầu và cười đáp lại trước mấy câu hỏi thăm, tôi lách mình ngồi gần thằng Kiên cận. Nó đang nói chuyện với Trang khẽ bực mình khi thấy tôi xen ngang.
- Phá đám mày!
- Nó bóp cổ tay tôi thầm thì.
- Dung không về à?
- Tình xưa nghĩa củ của mày tí nữa tới!
- Ờ!
Thằng Kiên cận đuổi tôi ra khỏi khung trời riêng của nó, bị hắt hủi tôi nhảy qua nói chuyện với thằng Hưởng. Cả lớp tôi chờ thêm vài người nữa rồi mới đi vào nhà Thầy.
- Này!
- Gì mày?
- Tôi thổi cái vỏ hạt dưa vào người nó.
- Thằng chó này, tao nói chuyện nghiêm túc!
- Dạ , em nghe...!
- Nãy tao thấy...!
- Nó nhấn nhứ.
- Thấyg ì thì nói toẹt ra đi!
- Tôi với tay lấy ly trà, thổi phù phù rồi thưởng thức.
- Thấy Yên với lớp nó ngồi đây!
Yên cũng về sao?
Tôi lặng thinh giữ nguyên ly trà nóng trên tay, chẳng có cảm giác gì. Cố gắng lấy hết sức bình tĩnh, tôi quay sang thằng bạn:
- Ừ, tao biết rồi!
Thằng bạn cũng biết ý nên dừng câu chuyện, quay sang thằng Linh vẹo tán phét. Tôi hơi thẫn thờ, lấy điện thoại ra, định nhắn tin.
"Có sự chờ đợi nào là thấp hèn không?".
Tôi lại đút nó vào túi, chẳng có tin nhắn nào được gửi đi cả.
- Dung kìa!
- Thằng Kiên đá chân tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!