Chương 3: Nơi Bước Chân Dừng Lại

Mở cửa, chui mình ra khỏi nhà tắm thì trời lại bắt đầu mưa. Mấy ngày nóng nực và oi bức bị màn mưa xối đi đâu sạch sẽ, chúngkhẽ trốn mình xuống dưới đất, rồi cũng bị lôi lên, toả hơi khó chịu.

Mặc ấy thằng bạn cùng phòng nhìn tôi có vẻ trách cái tội ăn mánh lẻ khi vượt mặt chúng đi một bước dài với cô bạn phòng đối diện, nhưng tôi vẫn cứ mặc kệ làm ngơ. Cây ngay không sợ chết đứng, với lại chuyện của Yên đã đủ khiến tôi phải toàn tâm suy nghĩ rồi.

Thằng Tuấn với thằng Việt đang ngồi ở giường ngay dưới tôi, chọt lên:

- Ê, Thương tìm mày kìa!

- Thương nào?

- Phòng bên!

- Tao không quen ai tên Thương cả!

- Thế có quen ai tên Thương mượn áo không thằng quỷ!

Thằng Tuấn ở dưới bồi thêm, tôi nhe răng cười hình hịch. Đúng là rảnh rỗi sinh ra suy nghĩ cực đoan, có đúng mỗi cái việc nhưvậy mà cũng suy nghĩ đoán mò lung tung. Để mặc mấy thằng bạn, tôi khởi động lại cái điện thoại rồi lặng lẽ mở tin nhắn ra đọc.

"Nãy trời mưa, Tín có bị ướt mưa không vậy?".

"Cũng có, lâu rồi cũng tắm mưa cho nó hồn nhiên".

"Cẩn thận ốm phát ... điên luôn giờ".

"Tín mà điên chắc có kẻ thương tiếc lắm".

- Tôi cười khẩy trước cái tin nhắn đầy tính gợi ý của mình.. Không biết Yên sẽ phản ứng thế nào đây?

Tuyệt nhiên, năm phút rồi lại mười phút trôi qua, cái điện thoại của tôi vẫn không chịu reo lên tiếng chuông báo quen thuộc. Không tin vào thính giác của mình, tôi kiểm tra lại tin nhắn xem đã có hay chưa.

Vừa kịp lúc, chiếc điện thoại cũng rung lên trong tay tôi.

"Yên đi ăn cơm đây, mai còn đi học nữa".

Vậy đấy, dường như Yên có chút gì đó lảng tránh tôi, và tôi cảm giác Yên ngày xưa dường đi mất đi một chút tính cách nào đó.

Chán nản, tôi nằm lăn ra ngủ, đến khi mấy thằng bạn cùng phòng đập dậy đi ăn cơm tối. Chúng nó thấy mặt tôi như thằng vừa mất sổ gạo nên cũng chẳng thèm lôi cái vụ "yêu nhau cởi áo trao nhau" ra mà chọc nữa.

Trở về phòng, tôi lại leo lên giường vắt tay lên trán suy nghĩ. Ngoài kia, bất kể mưa gió ra sao thì tiếng đàn thằng Trung lại vang lên réo rắt. Và tôi biết rằng, sẽ có những nữ sinh viên dòm ra trông người nghệ sĩ của dãy trọ à xem.

- Ê, Tín?

- Gì?

- Thương kìa mày!

- Không rảnh, đang bận.

- Bận gì mày?

Thằng Trung thò đầu lên đập tôi ra xem cảnh lạ, nó thấy tôi nằm như thằng bị sốt thì ra vẻ đầy quan tâm.

- Bận thở!

- Bố khỉ, em Thương ra xem đàn kìa!

Tôi ngẩng đầu dậy xem thằng Tuấn nói có đúng sự thật hay không? Ừ, thì phòng bên cả sáu người đang ngó sang nhìn thằng Trung thật. Cô gái, à quên người ta có tên nhỉ? Thương ngồi giữa cũng chống cằm lắng nghe.

"Cũng như mọi người khác thôi! ".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!