Chương 24: Những Ngày Cuối Cùng

Quả thực, sau cái ngày đầu tiên tôi tham gia cùng câu lạc bộ tình nguyện của Trường, nó khơi dậy cho tôi một cảm xúc thật mãnh liệt. Có quá nhiều người còn khốn khó hơn mình rất nhiều, có những người ở nơi nào đó chỉ mơ ước được những thứ bình thường trong cuộc sống như chúng tôi. Ừ, thì chúng tôi coi đó là bình thường, là hiển nhiên là tất yếu, thì với họ là những thứ thật cao sang và đặc biệt.

Từ đấy tôi tự hứa với lòng mình, sẽ ít than thở trước những rắc rối trong cuộc sống, quý trọng những điều bình dị xung quanh mình.

Bức tranh người thầy giáo với mấy cọng tóc như dây tóc bóng đèn ở ngay trước mặt tôi, đã thành một vật như thế, quen thuộc đối với tôi hằng ngày. Cứ mỗi lần cầm lên ngắm nghía, tôi gõ bút xuống cuốn giáo trình ngay trước mặt, thở dài. Cái cảnh chục đôi mắt thơ ngây, khuôn mặt vẫn tươi roi rói của chục học sinh trẻ thơ vẫn cứ in hằn trong trí nhớ của tôi:

- Này, nghĩ gì mà thẩn thờ thế mày?

Thằng Tuấn từ đâu ngoi lên, vỗ vai tôi rồi chỉ vào bài tập trong môn học mà hai đứa hiếm hoi học chung.

- Chỉ dùm tao cái này coi?

- Mặt nó lộ rõ vẻ năn nỉ cực kì tội nghiệp.

Cũng phải thôi, kì thi giữa kì, so về điểm số tôi đều nhỉnh hơn nó. Một phần công lao này, tôi phải cảm ơn Thương, cảm ơn cô bạn có phần khó tính ấy. Chẳng hiểu có phải do tôi rớt một môn ở học kì một hay không, mà học kì hai này, tôi bị kiểm soát gắt gao hoàn toàn. Mỗi lần trong lớp, tôi chuẩn bị gục mặt xuống bàn là y như rằng sẽ bị một cái bút áo từ đủ mọi phương hướng đâm vào. Bên phải, bên trái, sau lưng, cứ như kiểu tù nhân bị tra tấn cực hình ấy.

Thỉnh thoảng, Thương cố tình hỏi tôi mấy kiến thức vừa học, một kiểu kiểm tra miệng trá hình, chứ tôi rõ như lòng bàn tay rằng Thương rõ ràng câu trả lời.

- Này, tớ có thuê cậu làm gia sư đâu!

- Tôi hơi cau mày, đá cục đá lọt tõm xuống cái mương thoát nước hai bên vệ đường.

- Tớ thích thế, thì sao không?

- Cô bạn nheo mắt lên bướng bỉnh trả lời.

- Cậu thích trò oái ăm nhỉ!

- Thế cậu thích rớt môn nhỉ!

Thế đấy, chỉ cần đụng đến nỗi đau là tôi lại im bặt, coi như chịu thua. Mỗi lần như thế Thương đều vênh mặt lên đắc chí. Và rõ ràng là sự đắc chí ấy có cơ sở, vì điểm số giữa kì của tôi cải thiện rõ rệt so với cùng thời gian kì trước. Ừ thì, nhịn vậy.

- Đi...!

- Thương đưa tay lên quạt quạt vào mặt.

- Ăn kem đúng không?

- Rành ghê ta!

- Chuyện, ngày nào cũng ăn, làm như không được ăn lần sau nữa ấy!

- Tôi đá tiếp một cục đá bên lề đường lọt tỏm xuống nước.

- Sắp rồi...!

Giọng Thương chùng xuống, nhưng rất nhanh, cô bạn kéo tay áo tôi đi trước khi tôi mở miệng thắc mắc. Sự việc quen thuộc quá nên tôi cũng chẳng hề để tâm. Tôi đi theo cô bạn riết đến nỗi bà chủ quán kem ở kí túc xá cũng quen mặt tôi quá rồi.

- Này, cuốn Eragon đọc hay không?

- Cũng hay!

- Vậy là chưa đọc?

Tôi nhấp thìa kem trong miệng trốn tránh, Thương cũng chẳng truy vấn nữa, ngồi im lặng khoái trá với ly kem bự chảng trên bàn. Cô bạn này đúng là vô địch về khoản ăn kem trong đời tôi chứ chẳng phải đùa.

- Này, bữa nào lên nhà ku Nguyên chơi nữa đi!

- Lại đi đâu về muộn à!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!