Việc tôi qua đêm bên ngoài kí túc xá đương nhiên trở thành chủ đề bàn tán khi vừa đặt chân về phòng. Qua đêm ở đâu? Làm gì mà về trễ? Là những câu hỏi thông dụng nhất. Còn việc với ai thì chỉ cần phòng đối diện rộ lên những câu hỏi tương tự, đủ để những sinh viên ranh mãnh phòng tôi hiểu rằng đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Chí ít, thằng Trung không có vẻ gì là phật lòng, nó vẫn giữ được vẻ mặt bình thường, không hề có ý tức tối gì, điều đó có lẽ còn làm tôi khó chịu hơn.
- Ê, vậy là mày ...?
- Nó kín đáo đưa tay chỉ sang cái phòng đối diện.
- Ừ, xe hỏng về muộn, đã thế gặp ngay cái bà hộ pháp kia nữa!
- Tôi vẫn còn cay cú bà chị bảo vệ.
- Thế tá túc ở đâu, hay là ......?
- Bã đậu mày, nhà Bác tao!
- Ờ ...ờ..!
- Nó gãi đầu gãi tai.
Còn thằng Trung, tuyệt nhiên vẫn không hỏi han thêm, nên phòng thôi dần trở về bình thường như mọi ngày. Trước giờ cơm vẫn là cả phòng nháo nhác tìm nơi trú ẩn, sợ cái côn vụt khỏi tay của cái thằng hâm mộ Lí Tiểu Long, sau giờ cơm tối sẽ được thưởng thức giọng hát và tiếng đàn của thằng nghệ sĩ Trung. Ván bài phân chia anh hùng thiên hạ và cuối cùng là học bài. Tôi vẫn tìm ình một cơ hội để nói chuyện rõ ràng với thằng Trung, nhưng hầu như không có, hoặc là vô tình để quên mất.
Sau vụ tôi mang theo bạn gái " ra mắt" lên nhà Bác tôi thì tin tức cuối cùng cũng tới tai gia đình. Người đầu tiên cấp báo cho tôi biết lại chính là lão anh tôi:
- Nghe, gì đây, tôm ghé nhà rồng à!
- Tôm cua gì ở đây, mày sắp banh xác rồi thằng em ạ!
- Kèm theo đó là một nụ cười không thể khả ố hơn.
- Có thể rõ ràng hơn chút nữa không?
- Nếu tao không nhầm thì tí nữa mày sẽ nhận được cuộc gọi từ nhị vị phụ huynh!
- Nụ cười được nêm thêm gia vị đểu giả.
- Thì sao, bình thường vẫn gọi lên hỏi thăm sức khoẻ mà!
- Chuyện này khác, tình yêu tình báo của mày bị lộ tẩy rồi!
- Một tràng cười dài khoái chí dài bất tận.
Tôi chợt giật mình, chắc có lẽ Bác tôi gọi về nói cái vụ tôi về muộn kí túc, chuyện đó thì tôi chẳng lo, nhưng cái chuyện "ra mắt" thì nghe có vẻ căng thẳng:
- Con bé nào đấy?
- Ông vớ vẩn quá đê, lo cho con bé của ông đê!
- Ê giận quá hoá hỗn mày, con bé nào?
- À, thì chị bé, thôi, quý anh vui lòng cúp máy cho thằng em còn tìm cách ứng phó.
Sau vài lời doạ lôi cổ về nhà, cho banh xác, khuyến mãi thêm nụ cười thoả mãn, ông anh tôi mới chịu dừng cuộc nắn gân tinh thần. Tôi ngồi diễn tập một mình trước những câu hỏi thông dụng nhất. Hai phút sau, chuông điện thoại như chuông báo cháy vang lên, hiển nhiên số là của Ba tôi.
- Con nghe ạ!
- Khoẻ không con?
- Giọng Ba tôi chưa có dấu hiệu gì là tra khảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!