Chương 21: Ra Mắt II

Do cũng đã muộn nên Bác tôi cũng chẳng nói chuyện lâu, xua mấy đứa đi ngủ trước. Ba đứa tôi vâng dạ gật đầu lia lịa đi lên tầng. Thương vào phòng của chị Thuỷ vẫy tay chúc ngủ ngon rồi đóng chặt cửa, tôi với thằng nhóc mới lóc cóc mò về phòng của nó.

- Anh chưa ngủ à?

- Chưa, mà mày làm gì không ngủ đi!

- Em đá nốt trận FiFa rồi ngủ, có hứng không chiến vài ván.

Tôi nhìn cái màn hình máy tính to tổ chảng lắc đầu, gì chứ đá với thằng nhóc này chỉ tổ mang nhục vào mình. Mặc cho nó khiêu khích tôi vẫn nhất quyết không động đến cái trò tôi cũng mê mẩn.

- Mệt!

Nó chẳng nói gì nữa, hì hục cầm tay cầm điện tử nhấp liên tục, thỉnh thoảng có pha nào xử lý không thoả đáng là vỗ đùi cái đét làu bàu, cay cú lắm.

- Này, cái chậu hoa xương rồng còn không!

- Còn, trên sân thượng ấy!

- Có chăm cho nó không thế!

- Có..!

- Nó vẫn dán mắt chẳng chịu rời màn hình.

Tôi bò ra khỏi giường, leo lên cầu thang và mở cửa ra sân thượng. Cảm giác đầu tiên là một màn đêm yên tĩnh, không có tiếng ồn ào của xe cộ. Đưa mắt nhìn ra xa, vài ánh đèn ở con đường xa lộ lung linh kéo dài thành một dãi.

Cái sân thượng, hay nói đúng hơn là không gian mà Bác ruột tôi tâm đắc nhất là một dàn dây leo theo khung sẵn, phủ mát bộ bàn ghế đá ở dưới. Trên mặt bàn ghế đá bao giờ cũng để sẵn một bộ cờ tướng bằng gỗ, trò chơi mà Bác thích nhất. Góc bên kia là chiếc xích đu và chiếc võng xếp để buổi tối có thể ngắm cảnh. Sau này Bác gái cải tiến thêm bằng việc để thêm vô số chậu hoa.

Chậu xương rồng của tôi và thằng nhóc em họ mua cũng là một trong số đấy, chậu xương rồng cô đơn duy nhất, sản phẩm một phút bốc đồng của hai thằng con trai khô khan.

Cảm giác thư thái, gió lùa qua mát rượi, cái không khí oi bức bị cơn mưa lúc nãy xua sạch. Tôi lau khô chiếc xích đu, ngồi đong đưa hưởng thụ cái không khí tuyệt vời này. Bỗng tin nhắn điện thoại rung lên.

"Ngủ chưa?"

"Chưa? Sao vậy"

"Không ngủ được ấy mà, chưa quen lắm thì phải".

"Vậy lên tầng thượng đi, đang ở trên này".

Chắc có lẽ do Thương lạ nhà, nên cô bạn chưa thể chợp mắt được. Ít phút sau, Thương cũng lên tới tầng thượng. Cái vẻ mặt đầy ngạc nhiên và thích thú là việc được chiêm ngưỡng cái sân thượng đẹp đẽ, rồi đi lại mọc góc, xem kĩ từng thứ một.

- Oa, đẹp vậy!

- Ờ, thì cũng phải xứng với dân xây dựng chứ!

Tôi học theo cách nói của Bác tôi, mỗi khi ông tự hào khoe cái tài sản tinh thần đáng tự hào này, khi bất kì ai đặt chân tới. Thương gật đầu đồng ý, đưa tay vuốt những bông hoa còn ướt, hoặc cố gắng ngửi mùi thơm hoa quỳnh bay trong gió.

- A, có bộ cờ tướng này!

- Ờ, của Bác đó!

- Tín biết đánh không?

- Có chứ!

- Tôi đương nhiên gật đầu chắc chắn.

- Vậy đánh với Thương đi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!