Chương 20: Ra Mắt!

Những ngày sau đó, kí túc xá cũng trở nên đông hơn, do ngày đầu của học kì II cũng gần đến. Phòng tôi chỉ có thằng Trung và thằng Sơn là chưa vào, một thằng lí do đặt muộn vé tàu, một thằng chưa muốn vào do trường nó bắt đầu trễ hơn mấy trường khác. Thế nên ngoài việc ăn, ngủ, học chút chút Anh Văn, đọc thêm chút cuốn tiểu thuyết, tôi và thằng Tuấn thường lê la dọc khắp các kí túc xá trên.

- Cái gì, mày đi học Anh Văn với Thương à?

Thằng Tuấn suýt chút nữa phun thẳng ngụm trà xanh C2 vào mặt tôi trước cái thông tin tôi thật thà khai báo cho nó. Mắt nó trợn tròn, miệng há hốc tạo nên khẩu hình:

- "Mày đùa tao à?".

- Có gì sai đâu mày?

- Còn thằng Trung?

- Nó thì sao?

- Tôi hút cái rột sạch ly sinh tố, có vẻ vấn đề thằng Trung ngoài mặt đối với tôi chẳng có gì quan trọng.

- Mày không nghe câu không nên cướp người yêu bạn à?

- Thế mày không thấy Thương không phải là người yêu thằng Trung à?

Tôi quắc mắt đáp lại thằng bạn làm nó vô cùng bối rối, nhất thời chưa kịp tìm đâu ra lý luận tranh cãi tiếp.

- Thôi, dù sao tao cũng chẳng có tình cảm gì với Thương đâu!

Tôi vỗ vai thằng Tuấn, hai thằng im lặng nhìn nhau. Nếu có lẽ là tôi của ngày trước, tôi của sự bốc đồng, khi bị đổ oan sẽ có một phản ứng tiêu cực bằng cách làm cho nó biến thành sự thực, dù thực ra trong lòng không muốn. Và điều thằng Tuấn nói cũng không phải vô lý khi mà tôi còn chưa biết bản thân mình đối diện với thằng Trung như thế nào.

- Ừ, thôi tới đâu hay tới đó!

- Thằng Tuấn khoát tay bỏ qua.

Hai thằng tôi lại xách giày lên sân bóng lớn ở khu trên cùng, thoả sức rượt theo trái bóng mà quên đi tất cả.

- Này!

- Thương chọc cái bút bi vào lưng khi tôi nằm sóng xoài ra bàn, ngày đầu tiên học kìmới.

- Gì cơ?

- Tôi mắt nhắm mắt mở quay lại.

- Chiều nay lên nhận kết quả thi đó!

- Ờ, biết rồi mà!

Bông Xù cũng đâu chịu tha, nãy giờ cô nàng lướt web chán chê trên chiếc điện thoại cũng tham gia:

- Anh đó, suốt ngày ăn rồi ngủ, thảo nào thi rớt.

- Có một môn bằng của cô thôi mà!

- Xí, do em xui thôi!

- Kết quả như nhau!

- Tôi nhún vai, và thấy thằng Phong khe khẽ gật đầu đồng ý, nhưng lúc Bông Xù quay lại thì nó lập tức lắc đầu phản ứng tôi ngay.

Tôi lại nằm ra bàn ngủ ngon, trên kia, tiếng giảng viên vẫn như chiếc máy hát êm đềm, đều đều đưa vô số đứa trong lớp vào giấc ngủ.

- Tao đi đây!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!