Kì lạ ở một điểm, hình như tôi và cô bạn phòngđối diện rất hay gặp nhau, theo cái cách tình cờ nhất có thể. Nhưng chỉ dừng ở lại mức đó, tuyệt nhiên không có gì tiến triển thêm. Lúc nào chỉ cũng một trạngthái và một khoảng cánh. Đi ngang qua nhau, nhìn nhau rất nhanh, rồi lướt qua không một cái gật đầu gọi là chào hỏi. Hay mỗi lần vô tình đi chung, tôi luôn là người đi sau với một khoảng cách nhất định. Nếu trong toán học, cô gái này là A, tôi là B thì thể nào cũng có một phép toán.
A-B=C=10m.
Mười mét không hơn không kém.
Buổi chiều, tôi thường xách giày đi đá banh, tụi bạn dần rồi cũng quen nên không còn thắc mắc như những ngày trước. Lên sân, đứng chờ đội và tung hoành trên cái thảm cỏ xấu, thỉnh thoảng có một khoảng cỏ bị cày xới chỉ còn một khoảng đất cát. Đội của tôi từ ngày đầu chuyên gia lót đường, nay bổ sung thêm những ngoại binh chất lượng nên cũng coi như ngang cơ với các đội khác. Và tôi, may mắn được giữ lại.
Phải nói nơi kí túc xá lắm anh hùng tụ hội, ngay cả việc đá banh cũng vậy. Tôi không có cửa cạnh tranh vị trí tiền vệ trung tâm với mấy người trong đội nên được đẩy dạt sang đá cánh hoàn toàn. Lâu lâu thi đấu bùng nổ, còn hầu như chỉ là trên mức tròn vai một chút. An phận thủ thừa, tôi chuyển hẳn vị trí, chứ không dám ý kiến nữa.
- Mệt mày!
- Thằng Hùng là cái thằng hôm bữa gọi tôi vào đá banh ngồi xuống cạnh, vỗ vai.
- Ừ..!
- Tôi thờ ơ đáp lại.
- Con bé đấy người yêu mày à?
- Đâu?
- Tôi phản xạ theo tay nó chỉ.
- Kia kìa..!
Quỷ tha ma bắt, cái chuyện gì thế? Thằng Hùng nó chỉ tay vào cô bé đối diện phòng tôi đang ngồi một mình ở ghế đá rồi quay lại thẩm tra tôi.
- Không, không quen!
- Tôi một mực khẳng định lại.
- Thế sao ngày nào cũng lên xem mày đá, rồi đi chung về?
"về chung?".
- Đầu óc thằng này có vấn đề à, những mười mét mà nó dám xoá nhoà trở về con số 0. Hay thằng này nó dốt Toán Học bẩm sinh.
- Không quen thật!
- Tôi chắc giọng.
- Vậy thật à?
- Nó đưa mắt nhìn tôi thẩm định lần cuối.
- Thật!
- Tôi hơi lừ giọng vì bị làm phiền.
- Thế tao lại tán !
Nói là làm, thằng này đứng dậy phủi quần cho đất cát rơi xuống, vứt trái banh lại cho tôi rồi đi thẳng về hướng ghế đá nơi cô gái phòng đối diện đang ngồi. Hình như vô đại học được thì có một căn bệnhcố hữu là "Làm quen càng nhiều càng tốt thì phải?".
Tôi dõi theo từng hành động của thằng bạn chung đội, vì nó khẳng định là tán một cách chắc nịch nên hẳn là có kinh nghiệm nhiều lắm rồi đây. Một phần vì muốn khẳng định lại xem cô gái phòng đối diện nội tâm thật, hay là cái vỏ bọc như vậy.
Thằng Hùng ngồi xuống bên cạnh, khoảng cánh không gần cũng không xa, cô gái nhích ra xa giữ khoảng cách an toàn. Rồi thằng Hùng cười nói gì đó, cô gái đó chỉ cắm cúi nhìn về một điểm mông lung tránh mặt. Nhìn cái điệu bộ gãi đầu gãi tai của nó thì tôi biết nó chẳng làm nên cơm cháo gì rồi? Nó cố thử lần cuối, và đối phương đáp lại nó bằng cách chuyển sang cái ghế đá khác ngồi. Thất bại, nhiệm vụ bất khả thi.
Tôi ôm bụng cười sằng sặc, mặc cho thằng bạn giật quả bóng với thái độ xấu hổ lầm lũi đi về phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!