Chương 18: Hai Đường Thẳng Song Song

Ánh nắng vàng nhợt nhợt chiều mồng ba Tết vẫn chiếu xuống hai đứa đang ngồi bất động, dường như chúng chẳng biết rằng không khí xuân ngoài kia vẫn ngập tràn. Ánh nắng tạo thành hai cái bóng dài, có lẽ nếu kéo dài chung ra thêm một chút nữa, tôi tin chúng có thể gặp nhau ở đâu đó.

Con Pun đa có lẽ là cầu nói duy nhất, lăng xăng chạy qua chạy lại giữa chủ nhân của nó và vị khách thân thiện, nó khẽ dúi đầu nó vào lòng bàn tay của Yên, rồi lặng chạy qua đòi tôi xoa đầu nhu lúc nãy. Nhưng có lẽ nó sẽ thất vọng khi thấy hai lòng bàn tay tôi đang úp vào nhau, mười ngón tay đan vào nhau, khẽ xiết chặt.

- Mấy tháng qua...!

- Tôi mở lời trước.

- ...

- Yên khẽ động đậy, gió lay động vài ngọn tóc dài.

- Khoẻ chứ..?

Cũng phải mất một khoảng thời gian lâu, tôi mới nhận được cái gật đầu đáp trả, thời gian dường như bị đóng băng hoàn toàn. Tôi lại xiết chặt bàn tay rối bời, chẳng biết phải nói gì thêm nữa.

Tôi có lẽ đã tập luyện cả trăm lần những khi thơ thẩn một mình, cả trong giấc mơ, cả những lần nhớ nhung bất chợt, trách móc có, tha thứ cũng có, nhưng giờ đây, khi đối diện với sự thật, đối diện với Yên, tôi mới biết chúng chẳng có ý nghĩa. Tất cả đều đi đâu sạch bách. Trống rỗng, tất cả vì cảm xúc đã chai sạn, hay nó chỉ là sự giả dối che đậy nhớ nhung, và khi giáp mặt đột ngột, nó chưa kịp trỗi dậy.

- Tín.. ăn Tết có vui không?

- Yên ngập ngừng xoa đầu con Pun đa.

- Cũng vui, tuy có điều...

- ...?

- Yên bổi rối, gương mặt có chút ửng đỏ.

- Lớn rồi, không được lì xì thôi.

Yên khẽ cười, nụ cười rất duyên dáng ấy đã ẩn sâu trong tâm khảm tôi suốt một thời gian dài. Câu chuyện của chúng tôi ngắt quãng, đôi ba câu rồi dừng lại, đưa ánh mắt ngắm một mục tiêu vô định nào đó. Cả hai chờ đợi, cả hai tìm kiếm một cách mở bài hợp lý.

- Tín học sao rồi?

- Cũng tạm, chắc là nếm mùi sinh viên rồi!

- Tôi nhún vai tỉnh bơ, nâng cốc nước chanh lên nhấp nhấp.

- Vậy hả?

- Ừ, còn Yên!

- Cũng hi vọng là không phải nếm mùi!

- Yên vẫn chưa nhìn tôi một lần.

Tôi đặt cằm xuống mép ly, thở dài. Có vẻ giữa chúng tôi, khoảng thời gian sáu tháng nó tạo ra khoảng cách xa vô cùng.

"A trừ B bằng C, C bằng vô cùng".

Có người nói, hai đường thẳng song song sẽ gặp nhau ở vô cùng, có thể cũng đúng. Nhưng liệu tôi với Yên có phải như vậy, vô cùng là ở đâu, và phải mất bao nhiêu thời gian để đến được vô cùng, thì người đời chưa bao giờ nói. Muốn tìm được nó phải tự mình bước đi thôi. Tôi thở đều lấy hết can đảm:

- Sao lúc trước gọi cho Yên không được?

- Ờ... Yên đổi số rồi!

- Đổi số?

- Tôi hơi chùng tinh thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!