Chương 17: Ngày Tết Quê Tôi!

Những ngày về nhà, tôi có thể cảm nhận rõkhông khí tết đang đến gần. Người người tất bật đi mua sắm những thứ cần thiết, ở chợ, những mặt hàng bày bán liên tục nhộn nhịp người người chen lấn. Hoa Tếtđược bày bán rực rỡ sắc màu. Những đứa trẻ xúng xính đòi Bố Mẹ của chúng mua cho những bộ quần áo đẹp để khoe với bạn bè.

Và rõ nhất là chuyện hai anh em tôi đang lau dọn nhà cửa.

- Mày vào dọn đống sách vở của mày đi!

- Ông anh tôi giao thêm việc.

- Ông ăn gì mà khôn thế? Thế là dọn luôn cho ông luôn chứ gì?

Tôi gân cổ lên cãi lại, tất nhiên rồi, tôi không thuộc mẫu em trai hiền lành, dễ bắt nạt, thậm chí có vẻ là cứng đầu. Cứ mỗi lần như thế, lão anh tôi lại giương tay đấm ột phát rõ đau.

- Hai thằng sinh viên hết rồi chứ không phải nhỏ nhắn đâu!

- Ba tôi đi lên, nhắc nhở một câu, rồi lại lắc đầu thở dài. Chắc có lẽ ông cũng đang tự hỏi không biết đến bao giờ, hai thằng con trai mình mới thôi cãi nhau vì mấy cái vụn vặt.

Tôi im lặng đi vào, không quên dúi cái ánh mắt cay cú về phía ông anh đang nở nụ cười ngạo nghễ của kẻ bề trên, đi thẳng vào phòng. Nửa năm rồi, Mẹ tôi vẫn giữ nguyên mọi thứ trong phòng của tôi, chẳng hề thay đổi một chút gì, dù chỉ là xê dịch một chồng sách.

Những cuốn sách giáo khoa, những cuốn vở nằm im, hơi phủ bụi. Tôi hà hơi thổi nhẹ, bụi xộc lên, lờ đờ cuộn mình trong không khí. Tôi với tay lật từng cuốn vở, nghĩ đến cái thời học sinh.

Đây là cuốn vở kĩ thuật công nghiệp, cuốn vở mà thằng Phong mập bạn tôi đã vẻ cả đống người sắt và rô bốt ở đằng sau, và chỉ có may mắn, giáo viên bộ môn mới không phát hiện ra. Cuốn vở Anh Văn, ngoài những nét chữ cứng cáp của tôi ra, chữ của Dung nắn nót, gọn gàng cũng đi song hành bên cạnh. Tỉ mỉ, cẩn thận, giảng từng kiến thức một. Sợ tôi hay quên nên chú thích ở dưới cùng công thức, hoặc một cấu trúc câu.

Cuốn vở Hoá học thêm, có cả những nét chữ nghiêng của Yên, chỉ là trong một phút nghịch ngợm, hai đứa viết vào vở nhau chỉ để chọc ghẹo.

Chiếc điện thoại trên bàn rung nhẹ, báo cho chủ nhân nó biết có tin nhắn tới.

- "Thương vừa về đến nhà!".

Tôi mới sực nhớ ra, từ hôm về tới giờ, tôi cũng chưa báo cho cô bạn một tiếng nữa. Chắc có lẽ Thương cũng biết khi tôi hoàn toàn vắng mặt ở cái phòng đối diện phòng cô nàng.

- "Về nhà rồi chắc là vui lắm nhỉ?".

- "Chẳng có gì vui cả?".

- Một tin nhắn cụt ngủn đáp lại.

Tôi lại sực nhớ về câu chuyện Chị gái Thương, và rồi mường tưởng đủ điều, nhưng rõ ràng Thương nói mình không có chị, vậy thì điều đó hoàn toàn không có thật.

- "Sao không vui, về gặp gia đình mà không vui sao!".

- "Vậy là vui hả?" –Một tin nhắn đáp trả cụt ngũn nữa.

Trước khi tôi kịp giảng đạo về chữ Hiếu cho cô bạn nghe, thì Thương nhanh tay hơn khi nhắn tin tạm biệt tôi trước, bảo là bận. Tôi cảm thấy có gì đó khó hiểu ở Thương, nhất là mỗi khi nói chuyện đến gia đình. Có cái gì đó hư ảo, xen chút sự thật. Cứ như con người ta đang đứng trong hoang mạc, nhiều khi thấy một hình ảnh nào đó, cũng chẳng biết nó là thật hay chỉ là ảo ảnh nữa.

Có chút gì đó bướng bỉnh giống ai đó?

Và mỗi khi nhắc tới ai đó, tôi chỉ còn biết cách thở dài, nếu trước đây, tôi kiên quyết níu giữ, thì giờ có lẽ tôi nghiêng về sự từ bỏ. Bài học từ thằng Trung, sự phai mờ của thời gian, khiến tôi vẫn phải tiếp tục bước đi, bỏ lại những gì không hợp với bản thân dù cho có không ít tiếc nuối.

- Làm đi, mày ngơ ngẩn gì đó!

Cái mặt ông anh đáng ghét lại ngó vào, tôi chẳng thèm đáp trả, mặt chùng xuống, lúi húi dọn tiếp.

Những ngày ở nhà, tôi chủ yếu lo dọn dẹp nhà cửa, rồi phụ trách làm bảo vệ đi chợ với Mẹ. Cứ tiến độ như thế, thì đến ngày hai chín Tết, nhà tôi cũng coi là hoàn hảo cho việc đón giao thừa.

- Alo, alo...!

- Giọng thằng Phong gấp gáp đầu dây.

- Gì, nói lẹ lên!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!