- Này, chị đó có vẻ...!
- Vẻ gì cơ?
- Tôi cầm chiếc điện thoại, tự nhiên nhìn số bà Nữ Tặc mà cười vu vơ. Đúng là lâu rồi mới gặp lại bạn cũ khiến cho tâm trạng tôi thoải mái hơn hẳn.
- Có vẻ thân với cậu nhỉ?
- Ừ!
- Tôi sao nhãng gật đầu.
- Thế cậu cũng từng đánh nhau à...?
Tôi sững người lại.
- Ờ... cũng có!
- Tôi thầm nghĩ trong bụng, không những có mà mấy lần ấy chứ.
- Cũng du côn quá hen!
- Thương ngúng ngẩy đi lên trước.
- Ờ, thì con trai mà, đụng tay đụng chân là chuyện thường thôi.
Thương ậm ờ cho qua, hai đứa lại tiếp tục đi về phía con đường kí túc. Như một thói quen, đến giữa đường về, Thương rẽ vào những dãy kí túc trên, tôi cũng chẳng thèm thắc mắc mà đi theo như quán tính.
Thói quen muôn thuở của cô nàng: Ăn kem!
- Này, ngày xưa sao đánh nhau?
- Thương đột ngột dừng lại.
- Ờ, thì mấy chuyện con nít ấy mà!
- Kể nghe đi!
- Thương lộ cả vẻ tò mò ra khuôn mặt.
- Định điều tra gì à?
- Tôi hất hàm dò hỏi.
- Không, tự nhiên muốn nghe thôi!
Dù gì cũng hết chủ đề để bàn tán, tôi hắng giọng kể lại chiến tích của tôi về vụ đánh nhau, tuy nhiên lý do vì sao tôi dám cả gan đụng tay đụng chân với đàn anh thì giấu biệt, cũng chẳng hay ho gì những nông nổi tuổi trẻ : Đánh nhau vì một cô bạn gái.
- Thế, sao cái ông đó lại đánh cậu!
- Thương ngậm muỗng kem hỏi tiếp.
- Ờ, thì chắc là chướng mắt hoặc cái gì đó, không vừa lòng nên thế.
Thương gật đầu ngẫm nghĩ rồi lại hỏi tiếp:
- Chắc liên quan đến chị vừa nãy chứ gì?
- Sao lại thế, làm... làm gì có. Chỉ là chị đơn thuần thôi, có gì mà phải gây xích mích chứ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!